Tôi đến
Tô Châu lần này là
lần thứ hai, vậy mà, tràn ngập trong tôi vẫn là một niềm háo hức khó
tả, như sắp được gặp lại một người quen rất thú vị mà ta chưa khám phá
hết.
Tô Châu hiện ra xinh đẹp và quyến rũ với những phố cổ mái nâu, tường
trắng, những cây cầu duyên dáng, những tháp chuông chùa thấp thoáng sau
rặng ngân hạnh lấp lánh như dát bạc.
Thành phố này giàu đẹp ngay từ cái tên: chữ Tô trong tên thành phố
nghĩa là “cá” và “gạo”. Nằm ở Đông Nam tỉnh Giang Tô, thuộc vùng đất
màu mỡ nhất châu thổ sông Dương Tử (tây giáp Thái Hồ, đông sát Thượng Hải, nằm kề Chiết Giang), Tô Châu từ xưa đã lừng danh là “thiên đường
hạ giới”.
Ngoài cảnh sắc tươi đẹp với những khu vườn cảnh được công nhận là Di
sản văn hoá thế giới, những di tích lịch sử từ thời Xuân Thu cách đây
2500 năm, Tô Châu còn đặc biệt lôi cuốn, hấp dẫn khách phương xa nhờ
ngôi chùa Hàn Sơn (Hàn Sơn Tự) nổi tiếng đã đi vào lịch sử văn hoá
phương Đông với bao giai thoại đẹp như mơ.
Đến Tô Châu mà không thăm Hàn Sơn Tự thì chẳng khác nào tới Paris mà
không vào bảo tàng Louvre hay leo tháp Eiffel vậy. Thậm chí, trong đoàn
chúng tôi có 2 cụ bà tuổi ngoài 80 còn coi mục đích “tối thượng” của
chuyến “hành Trung Hoa” này chỉ là để nghe tận tai tiếng “chuông chùa
Hàn Sơn” và nhìn tận mắt “bến Phong Kiều”.
Lần trước, rời Tô Châu với niềm nuối tiếc chưa được sờ tận tay quả
chuông huyền thoại chùa Hàn Sơn, lần này tôi quyết sửa lỗi. Từ ga xe
lửa chúng tôi đáp ô tô thẳng tới Hàn Sơn Tự nằm ngay bên dòng kênh Kinh
- Hàng (con kênh đào cổ xưa và dài nhất thế giới), rợp bóng cây ngô
đồng.
Hàn Sơn Tự là một trong 10 ngôi chùa danh tiếng nhất Trung Hoa. Được
xây dựng từ thế kỷ thứ 6, thời Nam Triều (nhà Lương), nhưng đến đời
Đường nó mới có tên là Hàn Sơn. Chẳng phải có nghĩa là “núi lạnh” (như
cách dịch sang tiếng Anh), mà đơn giản là theo tên một vị sư nổi tiếng
trụ trì ở đó.
Có cả một câu chuyện cảm động liên quan tới cái tên này. Chuyện
rằng, tại một miền quê nhỏ có 2 chàng trai Hàn Sơn và Thập Đắc thân
thiết với nhau như hai anh em. Tới một ngày cha mẹ hỏi vợ cho Hàn Sơn,
thì cô dâu lại chính là người yêu của Thập Đắc. Không muốn làm đau lòng
bạn, Hàn Sơn lẳng lặng từ hôn, bỏ quê ra đi.
Cây ngân hạnh- một hình ảnh quen thuộc trong những ngôi chùa ở Tô Châu
|
Quả chuông rung lên, tiếng vọng trầm sâu của nó hoà quyện với giọng
tụng kinh âm của các nhà sư gây nên hiệu ứng rất lạ: một cảm giác thành
kính thiêng liêng dâng tràn trong mỗi người đến lễ chùa.
Lần trước, đến Tô Châu, rặng ngân hạnh trong chùa Hàn Sơn đã ngả
vàng và rụng hết quả, lần này cây vẫn xanh lá và quả bạc còn lúc lỉu
trên cây hứa hẹn một mùa “hạt dẻ cười” bội thu. Tôi níu cành ngắt một
quả ngân hạnh “làm tin” với hy vọng sẽ còn có dịp quay lại chốn này lần
nữa. Đồng xu tôi tung trúng lư hương trước sân chùa lần trước đã ứng
nghiệm khi đưa tôi quay lại nơi này. Quả ngân hạnh lần này chắc sẽ còn
cho tôi trở lại ngắm Hàn Sơn Tự giữa hoa tuyết mùa đông.
Gác chuông
|
Quả chuông rung lên, tiếng vọng trầm sâu của nó hoà quyện với giọng
tụng kinh âm của các nhà sư gây nên hiệu ứng rất lạ: một cảm giác thành
kính thiêng liêng dâng tràn trong mỗi người đến lễ chùa.
Lần trước, đến Tô Châu, rặng ngân hạnh trong chùa Hàn Sơn đã ngả
vàng và rụng hết quả, lần này cây vẫn xanh lá và quả bạc còn lúc lỉu
trên cây hứa hẹn một mùa “hạt dẻ cười” bội thu. Tôi níu cành ngắt một
quả ngân hạnh “làm tin” với hy vọng sẽ còn có dịp quay lại chốn này lần
nữa. Đồng xu tôi tung trúng lư hương trước sân chùa lần trước đã ứng
nghiệm khi đưa tôi quay lại nơi này. Quả ngân hạnh lần này chắc sẽ còn
cho tôi trở lại ngắm Hàn Sơn Tự giữa hoa tuyết mùa đông.