Đăng nhập | Đăng ký
08 3938 1066
1900 5454 40
Trang chủ  >  Blog du lịch  >  Châu Á  >  Trung Quốc  >  Độc hành Quảng Châu!

Độc hành Quảng Châu!

Đăng bởi: lephuong, 17/09/2009




Lần đầu tiên “du lịch bụi” ra nước ngoài, không phiên dịch, chẳng hướng dẫn viên, vậy mà tôi không hề có cảm giác bỡ ngỡ, xa lạ. Có lẽ bởi con người, cảnh vật, phong tục... ở Quảng Châu có những nét rất gần gũi với người Việt.
 
Phố nhà tôi ở vốn sầm uất với mặt hàng phụ tùng xe gắn máy gần đây bỗng xoay sang kinh doanh sang hàng thời trang, nhất là hàng thời trang từ Quảng Châu, Trung Quốc. Cho nên, hàng xóm nhà tôi đi Quảng Châu cứ như đi chợ. Mấy đứa em họ tôi cũng rủ nhau sang để “khảo sát thị trường”. Tôi nghe mà háo hức quá. Xem phim Trung Quốc nhiều rồi, cũng phải đặt chân đến xứ sở của Thủy Hử xem sao chứ. Thế là tôi bèn hỏi han “lộ trình” của những người bạn. Ghi lại số điện thoại, tên khách sạn, tôi đã quyết định một mình… Quảng Châu tiến. 

Phải nói thêm rằng vì bên Quảng Châu người ta không sử dụng Anh ngữ nhiều nên trước khi đi, tôi đã phải tham gia một khóa tiếng Hoa cấp tốc. Vậy là ngoài hai ngàn nhân dân tệ đã đổi tại Hà Nội, cuốn Từ Điển Việt Hoa bỏ túi, tôi còn có thêm chứng chỉ “đã có thể giao tiếp thông thường, cần thì hỗ trợ thêm bằng tay” để phòng thân.
 
Thủ tục qua biên giới khá đơn giản, người không có hộ chiếu thì chỉ cần trình chứng minh thư và ảnh để làm giấy thông hành. Đến bến xe Đông Hưng (thuộc Quảng Tây, Trung Quốc), tôi gọi điện cho Trung tâm vận tải hành khách mà cậu em đã đặt trước. Lát sau, một chiếc xe con tiến đến, người lái xe hỏi tôi có phải là Tuấn không rồi bảo tôi lên xe.
 
Đến một căn nhà, họ dọn cơm mời ăn. Trong mâm còn mấy người Việt Nam nữa, trông như dân đi buôn. Ăn xong nghỉ ngơi một chút, anh lái xe đưa mọi người ra bến xe đi Quảng Châu. Xe chúng tôi đi là loại ô tô có giường nằm, chạy rất nhanh và êm.
 
Sáng hôm sau đến Quàng Châu, theo tư vấn của những người bạn, tôi gọi tắc xi về khách sạn trên đường Trung Sơn 8. Khách sạn đã niêm yết giá rất rõ ràng: 120 tệ/24 tiếng/phòng, nhưng đã được dặn trước, tôi viết số 100 lên mảnh giấy rồi chỉ vào bảng giá. Họ gật đầu đồng ý liền.
 
Thành phố Quảng Châu thật hiện đại với nhiều nhà tầng cao chót vót, ngẩng nhìn đến mỏi cổ. Muốn đến trung tâm thương mại thì gọi tắc xi là tốt nhất, nhưng thấy trước khách sạn có bến xe buýt nên tôi lên thử. Tôi hơi bối rối khi ông tài xế nói một tràng gì đó và chỉ vào một cái hộp to. Hóa ra cách trả tiền xe buýt ở đây là khách phải tự bỏ tiền vào thùng... Chắc tài xế nghĩ tôi quên nên nhắc nhở. Với cách tự trả tiền này, khách phải chuẩn bị sẵn tiền lẻ. Như tôi không có tiền lẻ nên đành phải bỏ vào đó 2 tệ trong khi giá vé chỉ là 1tệ. Có lẽ trông tôi cũng y sì dân Trung Quốc nên một bà cụ lại quay sang tươi cười nói một tràng tiếng Quảng Đông, tôi chẳng hiểu gì nên đành… cười trừ.
 
Lúc về tôi không đi xe buýt nữa mà quyết định đi taxi, nhưng để đi taxi ở Trung Quốc tôi đã phải đợi đến 30 phút vì khi “bắt” taxi thì cần phải thực hiện “chiến thuật cướp chỗ”, vì lượng người đón taxi ở các khu vực Trung tâm thương mại, chợ rất đông mà xe thì không đủ. Kinh nghiệm cho thấy là cần phải nhanh chân kể cả xe vừa dừng, khách vẫn còn ở trên xe đang trả tiền, thì cứ mở cửa nhảy vào trong, nếu không ngay lập tức có người nhẩy lên… chiếm xe ngay.
 
Lang thang… và mua sắm
 
Trung tâm thương mại Quảng Châu giống một khu phố đi bộkhổng lồ và người thì đông như kiến cỏ. Vòng ngoài là các những cửa hiệu lớn nổi tiếng khắp thế giới (tôi đã ngó thấy một hàng tên là Play Boy với logo đặc trưng hình con thỏ). Đi sâu vào mới là nơi bán hàng hóa bình dân. Thấy một hàng bán dép tông xỏ ngón rất đẹp, tôi dừng lại xem, không biết tôi là người Việt Nam bà chủ mời chào: "Mua đi, loại này của Việt Nam đấy, tốt lắm, đẹp lắm". "Cám ơn, tôi là người Việt Nam" - tôi mỉm cười nói và mũi phồng căng lên vì tự hào. 

Giá cả ở Trung tâm thương mại này cũng ngang với mấy cửa hàng gần nhà tôi, nhưng tôi cũng mua một đôi giày thể thao (còn xa mới bằng giầy Thượng Đình nhà mình) và mấy món đồ xinh xinh như lược, ví, dây buộc tóc kết… cho vợ.
 
Đi bộ nhiều, hai chân của tôi đau nhức. Nhưng có cái hay là trên vỉa hè có rất nhiều ghế băng nên bất cứ lúc nào tôi cũng có thể dừng chân ngồi nghỉ và tranh thủ ăn thứ bánh rán thơm phức bán ở xe đẩy dưới lòng đường.
 
Thấy một hiệu sách lớn đề biển Tân Hoa Thư Quán tôi liền ghé vào. Hỏi dòng sách liên quan đến hội họa, tôi được chỉ lên tầng 3. Lên đến nơi, tôi đã choáng vì lạc vào một rừng sách. Chỉ riêng sách hướng dẫn vẽ truyện tranh hiện đại đã chiếm cả một gian lớn, sách dạy làm bưu thiếp cũng có hàng trăm đầu… Tôi lao vào tìm kiếm và ôm ra một núi sách. Đến lúc chọn xong, ngẩng đầu lên thì cả hiệu sách chỉ còn mỗi một mình tôi là khách.
 
Ngoài những thông tin tìm hiểu từ trước, chỉ cần thêm một tấm bản đồ cùng những lời chỉ dẫn của người Quảng Châu vui vẻ và thân thiện, tôi nhanh chóng tìm ra phương thức nhanh và rẻ nhất đến những nơi cần thăm thú. Gần thì bắt taxi, xa hơn chút thì đi tàu điện ngầm chỉ mất 5 tệ/chuyến. Xa nữa sang các thành phố khác thì chọn xe buýt, xe lửa tốc hành... Loại nào cũng hiện đại và có nhiều chuyến trong ngày cho ta lựa chọn, mua vé đi ngay hoặc hẹn giờ quay lại, rất tiện.
 
Suốt ngày“dạo quanh phố phường, dạo quanh thị trường”, tối đến tôi mới có dịp thả bộ quanh bờ Châu Giang và thực sự choáng ngợp với "Quảng Châu by night" rực rỡ ánh đèn màu. Muốn ngắm sông thì mua vé xuống thuyền du ngoạn. Muốn xem các nhóm nhảy hip hop, nhảy cổ điển hoặc biểu diễn kinh kịch hay Thái cực quyền thì ra quảng trường trung tâm. Muốn thưởng thức các món nướng hải sản rẻ tiền thì sau 20 giờ tới khu vườn phía sau Đại học Tôn Trung Sơn (Sun Yat-sen University). Tới Quảng Châu không thể không đến các con phố đi bộ nổi tiếng: Beiging Lu (phố Bắc Kinh, lu là phố), Xiajiu Lu, Dishifu Lu bạt ngàn đèn lồng đỏ và rộn rã tiếng nhạc. Đi trên con phố này tôi có cảm giác ngày nào cũng là ngày Tết nguyên tiêu bởi sự nhộn nhịp của nó. Dạo chơi, chụp hình chán rồi thưởng thức thú ẩm thực các miền Trung Hoa hoặc đa quốc gia, rồi lại mua sắm tiếp tại các khu chợ đêm hay thẳng tiến tới những siêu thị mở 24/24 giờ mà chỉ cần hỏi tài xế taxi nào cũng biết.
 
Thích hàng nông sản hoặc thuốc chữa bệnh thì tới chợ Qingping. Tầm đồ thủ công mỹ nghệ, nhất là đồ ngọc, tới phố Hualin. Tuyến đường Xihuchợ đêm đèn lồng Huanghuagang là khu dành riêng cho các loại hàng trang trí. Phái mạnh thường tập trung tại chợ điện tử Haiyin. Phái đẹp muốn làm phong phú bộ sưu tập giày dép thì rẽ ngả Daxin. Thực phẩm và hàng tiêu dùng được bày bán ê hề trên đường Yide, còn muốn sắm các loại thiết bị viễn thông điện tử thì tới đường Lingyuan Tây...
 
Ăn cơm ở bên này đơn giản lắm. Mua một vé ăn (có hai mức giá: 8 tệ và 10 tệ), sau đó ra quầy chỉ món này, món kia là người ta phục vụ mà không hề thắc mắc sao mình nói ít mà khua tay nhiều thế. Nếu muốn đem về khách sạn để ăn thì họ sẽ cho cơm vào một cái hộp xốp trắng y như bên mình vậy. Các món ăn đều khá ngon và phù hợp với khẩu vị người Việt. Đây là kiểu ăn uống bình dân tiết kiệm nhất của dân du lịch bụi.
 
Tôi cũng ghé qua chợ cung cấp hàng may mặc lớn nhất nhì Quảng Châu - chợ Bạch Mã. Đây chính là nơi dân phố Huế, Hàng Ngang, Hàng Đào...vẫn sang cất hàng. Chợ gồm 7 toà nhà cao tầng nằm cạnh nhau, 1 toà chuyên bán đồ hàng hiệu nhái, 1 toà chuyên bán túi xách, ví, 1 khu chuyên bán kính mắt, còn lại là bán đồ TQ. Để đi hết cũng mất 1 ngày. Mua đồ ở đây hình như tuân theo nguyên tắc 3 không: không mặc cả, không thử và không trả lại. Nếu mua buôn thì rẻ được nhiều còn nếu mua lẻ thì đắt hơn.
 
Bài học
 
Trênđường Bejing còn có một số hãng của TQ và HK như Yishion, Bossini, CC Base,... rẻ và đẹp hơn ở VN nhiều. Nhưng ở đây các cửa hàng kinh doanh viết hệ thống giảm giá khác ở Việt Nam, họ viết giá gốc, rồi đến số tiền được giảm (theo hàng ngang) chứ không phải là giá gốc rồi đến giá đã giảm như mình. Mặc dù đã được “nhắc bài” từ các bạn đi trước là cẩn thận tiền giả và coi chừng mất cắp nhưng tôi vẫn dính. Đó là lúc mua hàng quần áo, khi tôi trả cho họ 500 tệ thì họ trả lại và bảo tiền giả. Bất ngờ và không hiểu sao vì tiền này đối từ ngân hàng Quảng Châu, khi về nhà mới biết bị chính người bán tráo tiền thật của mình thành tiền giả và trả lại… thật là không còn gì để nói.
 
Vốn tiếng Hoa nghèo nàn đã khiến tôi một phen xấu hổ. Đó là hôm đang ở công viên, do muốn đi vệ sinh, tôi mới mở từ điển Việt Hoa ra tra ra từ “nhà vệ sinh” rồi hỏi chị nhân viên một cách rành rọt: “Chị ơi xin hỏi nhà vệ sinh ở đâu?” Chị này trợn mắt nhìn tôi rồi phá lên cười. Tôi nhắc lại câu đó và chỉ vào từ điển hỏi: “Tôi nói sai phải không?” Chị bảo không sai, rồi chỉ cho lối tôi nhưng vẫn cười ngặt ngoẽo. Sau này về nhà hỏi thày giáo, tôi mới hay từ đó không sai nhưng nó cổ lỗ và khá tục kiểu như “chuồng trồ”của ta vậy. Thảo nào!
 
Chuyến đi Quảng Châu là lần du lịch bụi đầu tiên của tôi ra nước ngoài. Không phiên dịch, không hướng dẫn viên, vậy mà tôi không hề có cảm giác bỡ ngỡ, xa lạ. Con người, cảnh vật, phong tục... ở Trung Quốc đều khá quen thuộc. Nếu vốn tiếng Hoa của tôi khá hơn, thì việc sang đây cũng đơn giản như đi vào Tp Hồ Chí Minh mà thôi. Một chuyến đi khám phá và có những kinh nghiệm đầy thú vị.

Theo VnMedia

Lời bình

Click vào đây để xem các bài khác của lephuong
Xem thêm về Trung Quốc

Tìm kiếm Blog


Châu lục
Chọn quốc gia
Chọn thành phố

Viết Blog

Cùng chia sẽ kí sự về những chuyến đi trên blog du lịch Chudu24. Click vao nút dưới đây để viết bài!