Chủ nhật, ngày 26 tháng 3 năm 2006 (Kunming — Chengdu — Lhasa):
Sân bay Kunming chỉ cách Camelia có hơn 10 phút taxi. Đây là một sân
bay khá nhỏ, tương đối cũ với lô gic bố trí quầy làm thủ tục hơi lộn
xộn và hệ thống chiếu sáng không được tốt. Khung cảnh tranh sáng tranh
tối, nhờ nhờ quyến rũ đám khách bay dậy sớm quay lại trạng thái lơ mơ
buồn ngủ.
Làm thủ tục xong, tôi mới có thời gian để ngắm kỹ chiếc giấy thông
hành TTB. Thực sự là ngắm, bởi trên cả trang giấy hầu như mọi thông tin
đều được viết bằng tiếng Tàu, rồi cộp một con dấu. Không có giấy riêng
cá nhân, mà toàn đoàn được gộp vào một bản duy nhất. Bản duy nhất này
chắc được dùng để lưu văn thư, nên cả Chen (tour agent) lẫn khách chỉ
đều có bản copy mà thôi. Tuy nhiên bản copy xem ra chạy ngon như bản
gốc, vì trong cả chuyến Tibet chúng tôi không hề gặp bất kỳ trục trặc
nào về việc không có bản TTB permit gốc trong tay.
Chuyến bay Kunming — Cheng du chỉ mất có 45 phút bao gồm cả cất cánh
và hạ cánh, thành thử tôi có cảm giác có cái gì đó hơi giống với air
taxi của Myanma, đã được các bác Mêkông kí sự mô tả. Tại Cheng du, cần
làm thủ tục check-in một lần nữa để lấy thẻ lên máy bay cho chặng
Chengdu — Lhasa, và cũng tại đây người ta kiểm tra chiếc Giấy thông
hành TTB của cả đoàn trước khi vào phòng chờ ra máy bay.
Sân bay Chengdu
|
Khác hẳn với Kunming, sân bay Cheng du quả là một công trình hiện đại với mái vòm khung chịu lực như một sân vận động trong nhà loại lớn với kính, thép và đèn neon sáng rực. Có đến trên 2 giờ chờ đợi, nhưng chúng tôi không dám chạy vào trung tâm Chengdu, mặc dù chỉ cách sân bay 18km, bởi không chắc lắm về tình hình giao thông trên quãng đường khá đông đúc này. Phòng chờ lớn, khách đi lại nhộn nhịp. Kia rồi, trong đám người xam xám y phục thành thị bỗng ánh lên một sắc nâu đỏ ấm áp, nổi bật trong một dáng người cao lớn, uy nghi. Một vị lạt ma bằng xương bằng thịt hiện ra trước mắt chúng tôi. Đây là lần đầu tiên diện kiến, nên cả đoàn như sững lại để nhìn. Vị này khá trẻ, trông dáng vẻ hiện đại, đeo kính râm, tay đeo đồng hồ điện tử to bản, hao hao giống tài tử Trung quốc Châu Nhuận Phát (Chow Yun-Fat). Bất chợt tôi liên tưởng đến bộ phim “The bullet-proof monk”. Hơi hướng Tibet đã bắt đầu lộ diện, nhưng tướng mạo thì hiện đại vô cùng. Tibet thực có như vậy không? Thật là thấp thỏm.
Diện kiến vị lama đầu tiên, ngay trước mặt một bóng hồng.
|
Tôi tạt vào một hàng càfe internet của China Unicom. 30 tệ là mức giá fixed để dùng internet (công nghệ truy cập CDMA) đến lúc chán thì thôi + 1 tách cà fê. Check thông tin thời tiết Lhasa, emails, tin ở nhà của nhóm TBG…và chờ đợi.
Lên máy bay, một nửa đoàn may mắn được ngồi phía bên cánh trái, tức là phía có thể ngắm dãy Himalaya. Để có cái may mắn này, khi làm thủ tục lên máy bay nhớ cười thật duyên với cô trực quầy check-in xinh tươi trước khi nhờ người đẹp này kiểm tra xem có còn ghế bên cánh trái không.
Khỏi phải nói ngay từ lúc cất cánh, mọi con mắt của chúng tôi đều dán chặt vào các ô cửa kính để bắt cho bằng được những hình ảnh đầu tiên của Tibet. Điều kém may mắn là hôm đó trời mù ảm ạm, nhiều mây và mưa ngay từ Chengdu. Phải đi rất sâu vào đất Tibet, các đám mây đó mới bắt ầu mỏng dần. Bất chợt, mây dãn ra tạo một thung lũng, và điều mà chúng tôi mong đợi chợt hiện ra hết sức đột ngột, khiến cả lũ ồ lên sung sớng. Một dãy núi dài như bất tận với những đỉnh tuyết trắng vĩnh cửu, xen lẫn với các mảng sườn núi màu xám và nâu, các khe sâu đen sẫm sắc nét cùng những con đường khi mờ khi tỏ dưới các đám mù.
Các tay máy ảnh bắt đầu hoạt động hết công suất, và dường như chụp bao
nhiêu cũng cảm thấy chưa đủ. Một liên tưởng mạnh mẽ đến tiêu đề nổi
tiếng “Đường mây qua xứ tuyết” của tuyệt tác thủa xưa. Qua hết thung
lũng mây đó, trời Tây tạng tiếp tục hào phóng ban tặng cho lũ khách
phương xa những hình ảnh ngày càng rõ nét hơn của xứ tuyết.
Càng gần sân bay, mây càng mỏng hơn và tuyết cũng thưa hơn, chỉ còn chơi vơi ngự trị trên những đỉnh cao chót vót. Và kìa, dải lụa xanh ngọc Yarlung Tsangpo bỗng hiện ra dưới cánh bay, nổi bật trên nền đất vàng nâu khô cằn, len lỏi giữa các ngọn núi của mái nhà thế giới trước khi chảy sang Ấn độ để trở thành dòng Brahmaputra, xuôi qua Bangladesh và đổ ra Ấn độ dương. Cảm xúc thật dạt dào. Himalaya đã đón chào chúng tôi như thế đó.