Đăng nhập | Đăng ký
08 3938 1066
1900 5454 40
Trang chủ  >  Blog du lịch  >  Châu Á  >  Phi-líp-pin  >  Manila  >  Manila ngày bão

Manila ngày bão

Đăng bởi: trongnhan, 24/02/2009




Tôi đến Manila một chiều mưa, mưa dầm dề. Mưa thì rả rích, đường xá thì ẩm ướt lép nhép. May mà tôi đem toàn quần short nên đi lại khá thoải mái. Lần này tôi đi đến Philippines cũng một mình. Đó là nhờ lần trước định đi Campuchia với một người bạn nhưng sau đó vì bạn tôi bận việc không đi được nên tôi quyết định đi luôn. Sau đó phát hiện ra đi một mình rất thú vị, chủ động và có thời gian nói chuyện với người bản xứ, khám phá thêm đủ thứ bất ngờ nên lần này tôi cứ việc đi thẳng mà không rủ rê ai khác. Nói chung ở đời mà, chuyện gì không phải phụ thuộc vào người khác bao giờ cũng thoải mái hơn. Chỉ cần có một quyển Lone Planet và cái lưỡi còn trong miệng là đủ.

Quảng cáo Mango ở ngoại ô Manila

Quảng cáo Mango ở ngoại ô Manila


Cảm giác chung của tôi về Manila là một thành phố chật chội, đông đúc và có vẻ hơi bẩn thỉu. Thành phố trung tâm như Makati thì có hiện đại sạch đẹp hơn nhưng tôi vẫn thấy ngột ngạt và không thông thoáng. Các chuỗi cửa hàng thức ăn nhanh có mặt khắp nơi. McDonald thì rải rác còn các nhà hàng địa phương như Jollibee và Chowking thì đi đâu cũng thấy, ngay cả ở các tỉnh gần Manila cũng vậy. Ăn ở mấy chỗ này khá rẻ chỉ khoảng 80 — 200 peso (2-4 USD) là no nê. Dân Philippines rất ưa chuộng Jollibee đến nỗi lúc đặt món phải xếp hàng và chuyện ăn chung bàn với người khác cũng không hiếm. Mãi tới lúc đi sang tỉnh khác tôi mới phát hiện ra món kem ở Jollibee rất ngon, không biết ở VN món này có ngon vậy không, mọi người thử xem sao.

Tình hình an ninh ở Philipines dạo này cũng bất ổn, mới vừa có bom nổ trên xe buýt ở Mindanao (một đảo đẹp và nổi tiếng của Philippines) nên ra vào các trung tâm thương mại hay các building đều phải qua kiểm tra an ninh và được vuốt eo một cái. Bảo vệ và an ninh các nơi đều đeo súng ngắn súng dài, tuy vậy súng của họ nhìn có vẻ cũ kỹ không biết có đạn và có xài được không emoticon  Tôi rất tò mò và muốn biết rất nhiều thứ, nhưng chuyện này thì không muốn thử “dù chỉ một lần”.

Chạy trốn khỏi Manila — tiến về phía Nam

Xong việc và cũng chán ngấy với không khí chật chội đông đúc của Manila tôi quyết định di tản sang các tỉnh đồng quê lân cận. Lên phía Bắc của Manila thì nghe nói đang bị lũ lụt hoành hành, thế là tôi lên xe bus đi về hướng Nam. Trong lúc chờ xe tôi có dịp nói chuyện với Lorenzo, một kỹ thuật viên điện tử đang làm việc trong một nhà máy sản xuất linh kiện bán dẫn. Lorenzo trông khá ngầu nhưng lúc nói chuyện thì lại có vẻ hiền và khá thân thiện. Lorenzo đang nhăm nhe xin việc ở Singapore. Lorenzo bảo “tôi không muốn lãng phí thời gian ở đây”. Nếu được nhận làm ở Singapore anh ta sẽ có mức lương cao gấp 4 lần lương ở Philippines. Chưa kịp hỏi xem mức lương trung bình ở Philippines là bao nhiêu!!

Đến Los Banos tôi ở trong một resort có cái tên rất cảm xúc là City of Springs bên bờ một cái hồ nho nhỏ. Cảnh ở Los Banos chỉ có một núi Maliking và một hồ, ban đầu tôi định tham gia tour leo núi do trường ĐH Philippines Los Banos tổ chức do đọc trên Lonely Planet thấy khá hấp dẫn nhưng hơi oải do mấy bữa trước đi lại quá nhiều nên chỉ nghỉ lại rồi sáng mai đi tiếp. Suốt buổi chiều và tối chỉ việc nằm khểnh ngay bờ hồ nghỉ ngơi thư giãn và đọc sách. Lúc này cảm giác thật là tuyệt vời, đúng là “chẳng có gì phải sợ”! Đi một mình thú vị vậy đó (mặc dù cũng có lúc thoáng xuất hiện một vài gram cô đơn).

Ngắm cảnh và đọc sách bên hồ ở Los Banos

Ngắm cảnh và đọc sách bên hồ ở Los Banos


Đến Philippines mà không thăm mấy cái núi lửa thì thật đáng tiếc, vì thế tôi tiếp tục di chuyển về San Pablo, một địa điểm có tới 7 cái hồ được tạo thành do núi lửa — volcanic lakes. Đi thăm được 2 cái thì thấy chả có gì đặc biệt vì nó chỉ là những cái hồ xấu xí mà không thấy được sự liên quan đến núi lửa. Tuy nhiên dọc đường tôi lại tiếp tục thấy sự thân thiện của người Philippines, có lẽ trong các nước Đông Nam Á người Philippines là dân tộc thân thiện nhất. Có một bác chủ quán nước ven đường thậm chí còn mời tôi ăn cơm trưa. Dĩ nhiên là tôi đồng ý ngay. Đơn giản vì tôi rất hay tò mò và phương châm du lịch của tôi là “do what the locals do”, và trong mấy nước mà tôi có dịp đi đến rất may mắn tôi đều có dịp tham gia những hoạt động đặc trưng của người địa phương như dự lễ trà đạo ở Nhật, tham gia đám cưới vàng ở Malaysia hay thậm chí nhậu với cảnh sát CampuchiaSiem Riep.

Tiếp tục chuyện ăn cơm, vì vùng này khá vắng vẻ nên gần đó chẳng có quán ăn nào. Bữa cơm tuy chỉ có cơm nguội và một món cá kho giống cá cơm, tuy đạm bạc nhưng tôi ăn rất ngon, với tôi quan trọng nhất là thiện chí người khác đối với mình chứ không phải thứ họ cho mình quý giá hay không. Bác này và mấy người tôi gặp ở ngoài Manila khi nghe tôi nói đi một mình đều có vẻ rất ngạc nhiên và hỏi lại xem tôi có bạn nào ở Philippines không. Khi nghe tôi nói không có bạn bè gì ở đây thì họ lại lo lắng dùm tôi và dặn dò đủ thứ vì sợ tôi bị bắt cóc hoặc cướp giật. Có vài người cho tôi số điện thoại và dặn tôi nếu có gì khó khăn thì gọi điện thoại cho họ. Trước đó còn có tới 3 cô dẫn tôi đi tìm phòng khách sạn nữa. Ngoài ra trong lúc hỏi đường còn có một cô bé cực kỳ dễ thương còn vô tư nắm tay tôi đi một đoạn để chỉ đường nữa chứ. Cảm xúc dạt dào, có nên lấy vợ người Philippines không ta ?

Thiếu nữ San Pablo

Thiếu nữ San Pablo


Manila thì đường xá đông đúc và an ninh có vẻ khá hơn, còn ở mấy tỉnh vùng ven chắc có nhiều chuyện đã xảy ra nên họ mới nói vậy. Tôi thì cũng muốn xem cảm giác bị bắt cóc thế nào, lúc đó tôi sẽ xử lý ra sao và liệu có thể thuyết phục bọn khủng bố thả tôi ra mà không phải trả tiền chuộc hay không. Nhưng để bị bắt cóc không dễ chút nào! Tuy nhiên vào ngày cuối cùng tôi cũng được phân nửa ý muốn, phải ở lại Philippines một ngày và thực sự là phải xử lý sự cố “xuyên quốc gia” và chờ “tiền chuộc” đến mới có thể về VN được. Muốn biết sự thể thế nào, xem hồi sau sẽ rõ.

Em đẹp trai không ?

Em đẹp trai không ?


Thăm núi lửa và “hồ trong hồ”

Rời San Pablo, đón xe jeepney đi Tanauan và từ Tanauan tôi tiếp tục đi tiếp đến Talisay trên sườn núi và nằm trên đường đi đến Tagaytay một vùng nằm trên cao và được Lonely Planet mô tả là “cool, clean, gorgeous, relaxing và oxygenated”, nghe có vẻ giống giống Đà Lạt hay Sapa. Tới đây tôi tấp vào Gloria de Castro’s một nhà nghỉ ngay bên bờ hồ, cũng từ “chỉ điểm” của Lonely Planet. Đây cũng thất vọng đầu tiên và duy nhất của tôi về Lonely Planet (còn lại mọi thứ LP nói đều rất chính xác và đúng trong hầu hết mọi trường hợp về ăn uống, khách sạn, đi lại… ở vài nước mà tôi đã có dịp kiểm chứng). Bàn ở ngoài thì ruồi bay vi vu, giá thuyền ra đảo thì tăng 150% còn giá ăn thì tăng gấp 3,4 lần so với những gì trong LP bản mới nhất 2006 nói và giá cả ở những vùng khác nói chung. Sau khi tôi phàn nàn thì Ronald — anh chàng quản lý với một thái độ rất “customer-oriented” đã lập tức giảm giá cho tôi bằng giá LP nói với lý do tôi “come alone” và giá thức ăn cũng được giảm 1/3. Đồng thời Ronald còn dặn dò tôi “don’t tell the truth” với ông chủ. Đây hẳn là một phi vụ làm ăn riêng của tay quản lý và những nhân viên khác.

Lúc tôi đến nhà nghỉ vắng tanh, dường như chỉ có một mình tôi. Hơi hoang mang không biết đây có phải là một “hắc điếm” không nữa, và vùng này thì lại trên núi tuy có nhà cửa phố xá nhưng khá vắng vẻ. Tối đến khi tôi vừa đi ra ngoài định ăn tối thì Romex, người lái thuyền kiêm đầu bếp ngay lập tức ở đâu nhảy ra hỏi tôi: “Mày có ăn tối không?”. Romex khoảng hơn 40, da đen thui, miệng chỉ còn một hai cái răng cửa, mặt mày bặm trợn. Nhớ lại mấy con ruồi bay lượn rất “bình yên” và giá cả của thức ăn là tôi khó có thể ăn tối ở đây. Tuy nhiên tôi cũng hơi “khó xử” với thái độ của Romex nên đành “câu giờ” và bảo tôi chưa thấy đói nên đi dạo một chút. Nhờ vậy nên tôi có dịp ăn mấy món ăn bình dân của người địa phương. Đủ các món nướng xâu chuỗi chấm một món nước chấm chua chua ngọt ngọt, uhmm, giờ nhớ lại vẫn thèm. Ăn xong thì đường núi tối thui nên tôi vội vàng về nhà nghỉ, rút vào phòng “cố thủ” chờ cho đến lúc trời sáng.

Cảnh hồ Taal lớn

Cảnh hồ Taal lớn


Thử làm Don Kihote

Sáng ra đi thuyền tôi mới ngạc nhiên vì cái giá Ronald giành cho tôi là quá hời, chỉ một mình tôi một thuyền mà bình thường có thể chở hơn mười người. Thuyền sang đảo Taal có núi lửa Taal. Tại đây tôi có dịp cưỡi ngựa lên và xuống núi, và tôi có cả “mã phu” riêng dắt ngựa cho mình nữa. Cứ như là Don Kihote với anh chàng Xantro vậy.

Cưỡi ngựa lên và xuống núi cảm giác không dễ chịu chút nào, lúc nào cũng như mình có thể bị hất văng xuống sườn núi. Mà đường đi thì cheo leo, có lúc con ngựa đi lọt thỏm vào cái rãnh sâu 40 cm ngang chỉ rộng hơn mình ngựa một chút. Tuy cảm giác là vậy, nhưng tôi nghĩ đã có dịch vụ này thì cũng khó mà ngã khỏi lưng ngựa được nên mặc kệ cảm giác đó. Đi ngựa điều khó chịu thứ hai là con ngựa cứ chạy lóc cóc xóc lên xóc xuống nên điều quan trọng là nó nhảy Tango thì mình cũng phải Tango, còn nó Valse hay Slow thì mình cũng phải nhẹ nhàng nhún nhảy theo nhịp với nó mới đồng bộ và không bị ê ẩm toàn thân. Dù đã biết thế nhưng tôi vẫn rời Taal với một cảm giác thỏa mãn do phong cảnh rất độc đáo ở đây và một cái mông bị tổn thương do yên ngựa khá cứng và tôi nhịp chưa đủ đồng bộ với con ngựa. Ngoài ra lúc ngựa xuống núi, nó cứ mắt nhắm mắt mở đi theo đường mòn ngoằn ngoèo nên tôi cũng “thấu hiểu” thế nào là câu tục ngữ “ngựa quen đường cũ”.

Trên lưng ngựa

Trên lưng ngựa


Cảnh ở Taal thì có một hòn đảo nằm trong hồ, trên hồ có một ngọn núi và đỉnh núi lại có một cái hồ nằm rất sâu ở trong lòng núi. Vì thế nó còn được ví von như bộ những con búp bê Nga Matreshka con này nằm trong con kia. Trong lòng hồ còn có những váng dung nham đỏ nổi lềnh bềnh. Trên sườn núi thì vài chỗ nghi ngút khói do những vùng đất quá nóng dư địa của núi lửa còn sót lại. Giá mà đi xuống bơi trong cái hồ này thì thú biết mấy. Thế là đã thỏa mãn, lúc quay vào tôi còn có dịp thử lái thuyền nữa, sau một lúc nói chuyện người lái thuyền có vẻ cũng không đến nỗi dữ dằn.

Hồ núi lửa Taal

Hồ núi lửa Taal


Hơi nóng từ lòng đất

Hơi nóng từ lòng đất


Dung nham của núi lửa ?

Dung nham của núi lửa ?


Xuống núi tìm “chân kinh”

Lúc trở về lại Manila để chuẩn bị về VN tôi không còn “kế hoạch” ăn chơi nào nữa mà chỉ ghé nhà sách National Book Store ở Ayala Center. Sách ở đây đa số là tiếng Anh và có rất nhiều thứ VN không có nhiều như tạp chí đủ loại của Anh Mỹ, và một tủ sách Havard Business Review riêng to tướng nữa. Một số loại sách đang được bán giảm giá từ 20 — 40 % nên sách ở Philippines vốn đã rẻ hơn ở VN nay còn rẻ hơn. Hay ho nhất là những sách tôi muốn tìm như sách về E-commerce … lại không có ở những kệ bán nguyên giá mà toàn nằm ở những khu giảm giá. (Và quyển sách hay nhất mua được lại là một quyển sách cũ mua từ ngày thứ hai đến Philippines với giá chỉ 5 USD). Sẵn tiện khuân luôn một lúc mười mấy quyển sách và tạp chí, lúc ra sân bay cân riêng balo sách được hơn 10kg.

Mắc kẹt tại Ninoy Aquino Airport

Một trục trặc bất ngờ xảy ra khi tôi đến sân bay nên tôi không thể bay về VN được và còn cần phải có thêm một số tiền nữa. Trước đó còn ít tiền peso tôi đã xài hết một cách “hoàn hảo”. Thẻ tín dụng thì tôi toàn dùng trên mạng hoặc mua hàng ở các shop có máy đọc thẻ nên chẳng khi nào dùng để rút tiền mặt (rút tiền mặt bằng thẻ này phí đến 4%). Vì thế nên số PIN của thẻ cũng không có luôn. Tiền mặt dự trù là dư nhưng do cảm hứng sách nên có bao nhiêu tiền tôi đã lôi ra mua hết rồi.

Chuyến bay của tôi đã cất cánh, chỉ còn tôi ở lại không một đồng xu dính túi và cái balo nặng trịch và không một ai quen biết ở Manila. Làm gì bây giờ ??? Ngồi loay hoay suy nghĩ một loạt các giải pháp. Cuối cùng cũng may là còn cái điện thoại đã roaming.

Sau khi thử hàng loạt giải pháp kể cả tìm lại số PIN từ ngân hàng không xong thì tôi đã tìm ra được “lực lượng đặc nhiệm” để “giải cứu” tôi. Bắt đầu từ bà chị họ của tôi, thông qua một số lượng người “không đếm xuể”, cuối cùng cũng đã có một người Philippines điện về Manila dặn vợ mang tiền ra cho tôi mượn. Sau gần 3h đồng hồ chờ đợi “mỏi mòn” tôi đã được một người không quen biết (cả tôi và bà chị tôi) đem "tiền chuộc" đến "giải cứu". Nói chung người Philippines khá nhiệt tình và có vẻ có bản tính giúp đỡ người khác.  Còn bà chị họ của tôi - là sư mẫu của 2 nhóc Bambi & Angie mà tôi hay post hình lên - ôi bà chị tôi có lẽ là bà chị tốt bụng và lo lắng cho em út nhất thế giới mà tôi biết. Vì ngoài việc sốt ruột lo cho tôi, sau đó chị tôi còn phải mua quà tặng mấy nhân vật liên quan mà không một lời ca cẩm oán thán tôi đã gây ra "hậu họa".

Thành phố trên mây

Thành phố trên mây


Tối đó tôi có thêm một trải nghiệm nữa là ngủ tại phi trường. Ngủ ngay tại nhà hàng mở 24h trong sân bay. Càng về khuya nhà hàng càng lạnh, tôi càng ngủ một cách rất có kỷ luật : cứ 30 phút thức dậy một lần và chạy vào…toilet để đứng đó một lúc cho ấm người rồi quay ra ngủ tiếp. Tuy là lạnh nhưng xem ra lần này cũng chả ăn thua gì so với những dịp mà tôi đã trải qua: một lần tôi phải mặc áo mưa ngủ ở rừng Nam Cát Tiên. Lần kinh khủng nhất là trên đỉnh Langbian không ai ngủ được vì quá lạnh

Cuối cùng thì cũng đã về đến VN, trong khi đi xe ôm về nhà tôi vẫn còn một dịp khám phá tiếp : bác tài là một người có đến 8 năm kinh nghiệm …ở tù sau một vụ ẩu đả băng nhóm. Nghe kể chuyện trong tù rất hấp dẫn, không khác gì trong tiểu thuyết.

Nói chung đi đâu thì đi, về đến nhà vẫn sung sướng nhất. Vậy là năm nay tôi đã hoàn tất mục tiêu khiêm tốn : mỗi năm đi thăm thú ít nhất 2 nước.

Lời bình

Click vào đây để xem các bài khác của trongnhan
Xem thêm về Manila

Tìm kiếm Blog


Châu lục
Chọn quốc gia
Chọn thành phố

Viết Blog

Cùng chia sẽ kí sự về những chuyến đi trên blog du lịch Chudu24. Click vao nút dưới đây để viết bài!