Đăng nhập | Đăng ký
08 3938 1066
1900 5454 40
Trang chủ  >  Blog du lịch  >  Châu Á  >  Việt Nam  >  Bà Rịa - Vũng Tàu  >  Tự sự Côn Đảo

Tự sự Côn Đảo

Đăng bởi: van.nguyen, 01/07/2009




Côn Đảo , đối với nhiều người nó là một di tích lịch sử , một “ Địa ngục trần gian “ cũ , nhưng với tôi , những khái niệm trên không có ý nghĩa gì mấy .

Tôi thích gọi Côn ĐảoCôn Sơn ( Như để nó hiền hòa hơn). Côn Đảo chính là thiên đường tuổi thơ của tôi , một hòn đảo với cảnh quan cực kỳ nên thơ , và từng tấc đất hầu như đều ghi lại dấu vết một thời thơ trẻ với tâm hồn mơ mộng , lãng mạn một cách thật trong sáng , đến nỗi ngay cả sau này khi nghĩ lại , tôi vẫn tưởng là những suy nghĩ , những cảm xúc ( của chính mình ) thời đó như là chuyện không tưởng , hoặc nếu có thì chắc chỉ thấy trong những cuốn tiểu thuyết .

Tôi đã có được một cuộc hành trình tìm về tuổi thơ sau hơn 20 năm trời tha phương cầu thực ở cái đất Sài Gòn này . Háo hức , nôn nao mãi , cho tới khi bước chân vào chiếc máy bay cánh quạt cà tàng AN-38 , cất cánh vào một sáng đẹp trời tại sân bay Tân Sơn Nhất ( hiện giờ thì chuyến bay CĐ đã chuyển sang dùng máy bay lớn hơn rồi ) .

Bắt đầu câu chuyện bằng hình ảnh nhé . À , nói thêm là lúc đó còn dùng cái máy “còi“ Canon A40 , 2 “chấm” , nên hình chỉ có tính tư liệu thôi nha các bạn ( lúc có máy xịn rồi thì lại chẳng đi đâu được , đúng là đời ) .

Ấn tượng đầu tiên khi ngồi trong máy bay là cái cabin của phi công ( người Nga lái hẳn hoi ) , chi chít là công tắc với nút nhấn bằng cơ , và mẹ ơi , ngay trước mặt phi công có treo một cái quạt máy nho nhỏ y hệt như ta hay thấy ở những chiếc xe đò thời xa xưa để quạt mát cho bác tài ( sao lại quên chụp tấm này nhỉ ) . Thôi rồi , ta đang đi một chiếc máy bay đời…Tống , sợ quá . Thôi ráng quên cái vụ đó đi , có gì thì trên máy bay cũng còn hơn 30 mạng chịu chung số phận với mình , lo gì . Ấy thế mà khi máy bay cất cánh rồi , nhìn ra cửa sổ thấy cái này thì lại tiếp tục sợ , những con ri-vê sao có vẻ quá cũ kỹ , máy bay thì rung bần bật thế kia , nhỡ mà…..


Nhưng rồi thì đảo cũng đã hiện ra dưới cánh máy bay , đẹp một cách hoang sơ . Đây là bãi Đầm Trầu với bãi cát vàng và nước biển xanh thẫm trong văn vắt . Ôi , bao nhiêu ký ức chợt ùa về một cách dồn dập , làm tim như nghẹn lại .


Đáp xuống sân bay Cỏ ống , bây giờ mới có dịp nhìn kỹ chiếc máy bay , hình như là của LX . Từ đây về trung tâm thị xã là 11 cây số nữa .


Việc đầu tiên là chạy bay tới căn nhà năm xưa , nơi chứa đầy ắp bao nhiêu là kỷ niệm . Cây bàng này lúc ra đi chỉ bằng bắp chân mà bây giờ đã thành cổ thụ rồi .


Căn biệt thự ngày đó giờ đang được tu sửa lại , nghe nói sẽ làm KS du lịch . Những vẻ cổ kính đã biến mất vì bị tô lên lớp xi măng vô hồn .


Dãy nhà kho phía sau còn nguyên vẹn , lòng bồi hồi quá . Nơi đây đã chứng kiến bao nhiêu trò đùa vui trẻ thơ : năm mười , nhảy dây , bắn bi …. Những đứa bé hàng xóm khi xưa giờ đã lưu lạc tận nơi đâu ?


Những viên ngói to tuổi cả trăm năm , hình như được nhập từ về từ ngoại quốc .


Dấu xưa .

Khanhdo's Blog

Lời bình

Click vào đây để xem các bài khác của van.nguyen
Xem thêm về Bà Rịa - Vũng Tàu

Tìm kiếm Blog


Châu lục
Chọn quốc gia
Chọn thành phố

Viết Blog

Cùng chia sẽ kí sự về những chuyến đi trên blog du lịch Chudu24. Click vao nút dưới đây để viết bài!