Có
thể đến Pù Luông bằng ô tô, nhưng phương tiện ưa thích và được các bạn
trẻ lựa chọn vẫn là xe gắn máy. Một chuyến offroad xuyên rừng hay những
cung đường trekking men theo sườn núi sẽ để lại cho bạn những ấn tượng
tuyệt vời về cảnh sắc và con người nơi đây.
Từ Hà Nội theo quốc
lộ 6 qua thành phố Hòa Bình, rẽ vào ngã ba Tòng Đậu và chạy thẳng qua
Mai Châu, Co Lương rồi cứ theo đường 15C mà chạy tới.
Thời
điểm chúng tôi đến
Pù Luông đúng vào sau một đợt mưa lớn, đường rất
xấu. Có những chỗ bùn ngập tới nửa bánh xe, những chỗ khác thì đá hộc,
đá củ đậu kèm theo dốc đứng khiến máy xe gằn khét lẹt, nhảy chồm chồm
như ngựa vía. Xe ô tô đi cùng đoàn không thể đi tiếp được đành phải
vòng lại đường 15, chạy dọc theo sông Mã vào
phố Đoàn.
Đường hết sức lầy lội
|
Suối
Pưng nước cao quá khiến xe không thể đi qua được. Đây là đường duy nhất
để đi vào phía trong k
hu bảo tồn Pù Luông. Trên bờ suối rất sẵn tre
luồng, chúng tôi nảy ra ý định bắc cầu cho xe qua. Nhưng nước chảy quá
xiết, cứ cuốn phăng mọi thứ khiến cho phương án này trở nên không khả
thi.
Thế là cứ 8 người một tốp khiêng xe qua suối.
“Hai ba nào!”
|
Chúng
tôi đến bản
Kho Mường lúc chiều đã muộn, sau một ngày hành xác trên
những con dốc trơn trượt. Bản có vài nhà làm
du lịch, chỗ ăn ở khá
thoải mái.
Con suối
Kho Mường chảy vắt ngang
qua thung lũng, nước mát lạnh là một nơi tuyệt vời để quên đi những mệt
nhọc trên đường. Sau khi tắm suối chán chê, chúng tôi đi thăm
hang Dơi,
một
hang động khá lớn cách bản không xa.
Kho
Mường vào mùa lúa chín là điều hấp dẫn nhất với đám chạy xe. Đứng từ
trên cao nhìn toàn con suối vắt qua những ruộng lúa bậc thang đang vàng
ươm. Những bát cơm gạo mới thơm nức khiến người đến không thể nào quên.
Từ
Phố Đoàn, chúng tôi mất gần 1h đồng hồ đến
bản Eo Điếu trong khi quãng
đường chỉ trên dưới 10km.
Đá tai mèo kèm theo những con dốc khiến hành
trình trở nên rất khó khăn.
Bản
nằm trên núi cao, ven đường đi rất nhiều những con suối lớn với những
chiếc guồng tre dẫn nước vào ruộng. Cảnh vật thanh bình và nhẹ nhàng
quá!
Bánh xe nước
|
Ngày
hôm sau, chúng tôi lên đường đi trekking vào bản Cao Hoong và bản Kịt,
hai bản nằm khá sâu trong lòng khu bảo tồn, với những ngôi nhà sàn cheo
leo xen giữa rừng núi điệp trùng.
Sau hơn 2 tiếng đồng hồ đến
bản Kịt. Bản còn rất hoang sơ, khi chúng tôi đến nơi chỉ thấy lũ chó
chạy ra đón bằng những tràng sủa dài. Mãi một lúc sau mới thấy vài em
nhỏ lấp ló sau cánh cửa nhà sàn. Vào giờ này, người ta đang tập trung
làm đồng trên những thửa
ruộng bậc thang.
Còn
đó những cảm xúc không thể diễn tả khi đến
Pù Luông. Không chỉ là phong
cảnh tuyệt vời mà còn là sự hiếu khách của con người nơi đây. Tôi vẫn
nhớ như in câu nói của một anh thanh niên ở Eo Điếu: “Nhà em nhỏ nhưng
tấm lòng em không nhỏ”.
Chẳng thế mà năm nào
cũng vậy, vào dịp lúa chín vàng trên những cánh đồng, lớp trẻ lại rủ
nhau đến với
Pù Luông để được hòa mình vào với thiên nhiên và con người
miền đất nghèo nhưng hiếu khách này.