Đô thị cổ nằm bên bờ
sông Thu Bồn, cách biển đông không đầy 5km này trở thành một điểm đến được đánh dấu son trên bản đồ
du lịch Việt Nam. Đến
Hội An, bao bộn bề để lại bên ngoài đô thị cổ, thời gian chầm chậm trôi theo từng bước chân người lữ khách lang thang.
Này là phố
cầu Nhật Bản, này là
phố cũ Quảng Đông, này là
phố chợ Cũ hay
Minh Hương,
Khải Định... Cho dù đã khoác trên mình cái tên mới thì vẫn là những khu phố cổ với bao đình đền, miếu thờ, hội quán, nhà cổ, vẫn là những con đường níu chân người bởi cái hồn xưa cũ cứ lẩn khuất khắp không gian. Không còn là một thương cảng sầm uất và rực rỡ trong
quá khứ,
Hội An giờ đây chỉ là một đô thị cổ trầm tư lắng mình bên dòng
sông Hoài thơ mộng, luôn gợi lên trong tâm hồn tôi những
hoài niệm không lời.
Tôi thích
cảm giác được
bách bộ một mình trong những con ngõ nhỏ, ngắm nhìn cuộc sống bình dị của dân địa phương nơi này - những con người đã được biết đến và yêu quý bởi vẻ thân thiện và hồn hậu trong giao tiếp với du khách.
Nắng lên vàng óng khiến những hội quán, nhà cổ, đường ngang, lối xóm trở nên rực rỡ dưới nền trời xanh. Các gian hàng bán
đèn lồng, lụa tơ tằm, hàng thủ công truyền thống cũng
lung linh và nhiều sắc màu hơn.
Chiều xuống phố cổ trở nên huyền ảo bởi sự đan xen của ánh sáng và bóng tối. Không khí
hoài niệm và sâu lắng luôn cuốn tôi vào sự thanh thản và bình an trong tâm hồn. Vào những ngày rằm
Hội An sẽ tắt đèn điện, và thay vào đó người dân sẽ thắp lên những ngọn
đèn lồng và ánh nến, đem lại cho khu đô thị cổ một vẻ
hấp dẫn lạ lùng. Được sánh vai với bạn bè hay người yêu trong một vài đêm như vậy, hẳn sẽ là những kỷ niệm dịu ngọt trong đời.
Mỗi lần đến và đi tôi đều cố lưu giữ cho mình những mảnh màu
Hội An qua những tấm hình, vì tôi không thể biết mai này
Hội An có còn như những ngày tôi đã tới và qua…