Theo chân đoàn khách công ty Du lịch Hòa Bình, chúng tôi đã đến Lào Cai và dành cho mình chút thời gian để tham dự Chợ phiên Bắc Hà. Đây là phiên chợ nổi tiếng khắp vùng Tây Bắc, thu hút rất đông người địa phương đến chơi vào mỗi sáng Chủ Nhật.
Chợ Ngựa Bắc Hà
Vào các ngày trong tuần, Bắc Hà chỉ là một chợ huyện bình thường như bao chợ khác, nhưng vào sáng Chủ nhật thì không khí nơi này hoàn toàn khác hẳn. Từ sáng sớm, từng đoàn người, Kinh có, dân tộc có, đi đơn lẻ hoặc đi theo từng nhóm lũ lượt kéo đến. Họ đi bộ, đi xe thồ (xe ôm), hoặc cưỡi ngựa với cảm giác hân hoan muốn có mặt thật sớm tại phiên chợ này. Chợ sinh động hẳn lên với những cô gái trong những bộ y phục đủ màu sắc của các dân tộc khác nhau. Các cô người H’Mông Hoa thì diện bộ váy áo nhiều màu sặc sỡ, mới tinh, dành riêng cho những ngày này; y phục của các chị người Giáy thì đơn giản hơn, nút áo thì cài bên và không khác lắm với áo của người Hoa. Người mang đến gùi rau, kẻ khệ nệ vác những bao ngô, khoai, hoặc các loại nông sản khác. Họ dắt theo những con bò, con lợn dự định bán trong phiên chợ này. Những con chó cũng được mang đến trong những cái rọ hoặc bao bố. Bạn sẽ đừng ngạc nhiên nếu bắt gặp hình ảnh chú bé hân hoan xuống chợ với chú gà to béo trên tay. Đó chính là con gà mà chú đã nuôi lớn trong hơn ba tháng qua, nay đã đến lúc được hưởng thành quả. Lòng khoan khoái và tràn đầy hy vọng, chú sẽ đợi người trả giá cao hơn cả.
Vải — Hàng thủ công tại chợ phiên Bắc Hà
Anh hướng dẫn viên đưa chúng tôi đi tham quan một vòng quanh chợ. Đây là khu vực buôn bán gia súc. Ngựa bò, lợn chó, gà vịt,…kêu la inh ỏi. Người mua, nhìn ngắm, sờ vuốt, rồi trả giá. Người bán bĩu môi, quay đầu. Nhưng rồi giá cả cũng được thống nhất, và con vật đổi chủ. Kia là khu vực lò rèn. Những người thợ miệt mài bên bếp lửa đỏ hồng để cho ra những lưỡi cuốc, lưỡi cày. Các cô gái trẻ thì bỏ thời gian lân la tại khu vực vải vóc, quần áo. Ngày nay, các cô gái Dao ít còn tự tay may thêu những bộ áo váy mà mua đồ may sẵn. Rất nhiều màu sắc, tiện lợi mà lại không đắt lắm. Du khách đến đây có thể mua được cho mình những tấm khăn phủ giường hoặc những chiếc áo gối được ghép từ nhiều tấm vải màu sắc và hoa văn khác nhau. Nếu cảm thấy đói bụng, bạn hãy ghé vào một trong các quán bán món phở hoặc bún. Trên cái bàn thấp tè là một mâm thịt, một rổ bún hoặc bánh phở, bên cạnh là nồi nước lèo, ớt thì không thiếu. Nhìn các chị ngồi húp xì xụp, thật lòng cũng muốn ghé vào. Đặc biệt, quán nào cũng để bên cạnh một can rượu táo mèo, khi gọi thì người bán sẽ rót ra chiếc bát to. Rất hấp dẫn!
Rượu táo mèo - Ảnh: Nguyen Tuong Huan
Người dân tộc vùng cao ngày nay cũng có thể có một cuộc sống tương đối nếu họ chịu khó. Nương rẫy không cho nhiều lúa gạo nhưng rừng núi thì đầy rẫy các sản vật, mà không chỉ là gỗ hoặc thú rừng. Họ có thể đi tìm hoặc trồng các loại thuốc nam như tam thất, sâm hoặc nấm hương,… Cứ nhìn thái độ ung dung của các chị, giọng nói oang oang của các anh cũng đủ cảm nhận cuộc sống của họ thoải mái và không nhiều lo toan. Các cô gái trẻ thì chen nhau trước cửa hiệu chụp ảnh, để rồi trở ra với tấm ảnh lấy ngay, họ khoe nhau trong tiếng cười rúc rích, sau đó bước qua tiệm bán kem lạnh. Các tiệm làm răng cũng khấm khá lắm. Anh chị người dân tộc nào khi cười cũng khoe cái răng vàng 24k lấp lánh.
Đã 12 giờ trưa. Còn một tiếng nữa thì chợ sẽ tan. Người đi chơi đã bắt đầu ra về. Cũng nặng trĩu như lúc ban sáng nhưng hàng hoá thì khác. Với các chị thế nào cũng có cây mía mang về làm quà. Các anh nam thì mặt đỏ ké, chân bước liêu xiêu. Có anh nằm lăn ra ngủ ngay bên vệ đường, trên đám cỏ. May mắn thì có người nhà, bạn hoặc vợ kè theo trên xe thồ để về nhà. Nhà họ thường rất xa, có khi vài chục cây số và phải vượt qua vài ngọn đồi.
Thế là xong một ngày vui. Hẹn gặp lại chủ nhật tuần sau nhé!