Ngày thứ 7 (02/05/2007): Thăm Cốc Ly suýt lạc bạn hiền — Vượt đèo Khau Cọ đến Than Uyên — Lần thứ 2 vượt dãy Hòang Liên Sơn:
6.30 giờ sáng, chúng tôi đã lên đường để vào bản
Phố, cũng muốn biết bản Phố ra sao trước khi chia tay Bắc Hà. Cách Thị trấn
khỏang 5km, bản Phố chìm trong sương sớm.
Ở đây trồng rất nhiều ngô, có lẽ để làm nguyên
liệu cho những mẻ rượu ngô bản Phố nổi tiếng. Muốn vào thăm để xem ở đây họ nấu
rượu ra sao nhưng do sáng sớm nên ngại xin phép quá, nhưng đi trên đường lâu
lâu vẫn ngửi thấy mùi rượu lên men thơm ngào ngạt.
Ngôi nhà trong nắng ban mai tràn ngập
Rất nhiều vườn mận, mận Tam Hoa nổi tiếng, cành
trĩu quả xanh.
Buổi sáng, mọi người đi làm nương.
Con đến trường, mẹ gùi rượu xuống chợ.
Chia tay bản Phố, chúng tôi rời khỏi thị trấn
Bắc Hà, cách Bắc Hà gần 10km, đường vào xã Cốc Ly có chỗ trải đá xanh rất đẹp
nhưng có chỗ cũng rất xấu, xuống dốc ngoằn ngoèo.
Hai bên đường là những nương ngô bạt ngàn đang
kỳ trổ hoa.
Chúng tôi tìm cái trừơng học mà cô giáo trẻ tên
Hiền đã giới thiệu hôm qua, trường Cốc Ly, chúng tôi qua trường Cốc Ly 1, không
phải, đi tiếp gần 10km, càng đi đường càng xấu và khó đi, lại đến một trường
Cốc Ly 2, tôi nghĩ chưa đúng vì cô giáo nói gần sông, mà chỗ này chả thấy sông
đâu, nhìn tuốt dưới kia, dòng sông Chảy vẫn còn xa lắm.
Chúng tôi đi tiếp, đã đến đọan cực xấu, gần
sông, hỏi thì biết đó là trường cấp 1, cũng Cốc Ly, sao nhiều Cốc Ly thế. Hỏi
thăm các thầy giáo thì biết là cái trường ngòai kia mới là đúng trường cô giáo
Hiền dạy, ôi, đi vào xa quá, quay lại thì không thấy Thekids66 đâu, quá lo
lắng, tôi quay ra nhanh đến trường của cô giáo Hiền, cô giáo đang... ngủ, trong
tình cảnh lạc mất bạn và nhìn thấy bộ mặt ngái ngủ của cô giáo mọi ý muốn chụp
ảnh đều tiêu tan, Thekids66 vẫn mất dạng. Thôi, tìm bạn trước đã, tôi lại ngược
8km vào cái trường gần suối, vừa đi vừa bấm kèn inh ỏi, vẫn không thấy
Thekids66, điện thọai thì mất sóng, hỏi thăm mọi người ra vào cũng chả ai thấy
Thekids66 đâu. Gặp cô gái này đang đào khoai mỡ bên đường tôi cũng hỏi, cô ấy
trả lời bằng tiếng Kinh lơ lớ “Sao mày không đi chung với bạn mày để bị lạc?”.
Trời, thì lạc mới hỏi chứ đi chung sao mà lạc được?
Lo lắng đến cực điểm, vòng lại lần nữa vẫn không
thấy, quyết định quay ra tìm chỗ có sóng gọi về Hà Nội cho Meokhoang và nhắn
tin cho Thekids66. Lo quá, lạc trên net còn nhờ Google hay Yahoo tìm, lạc ở chỗ
khỉ ho cò gáy này biết nhờ ai đây. Nhắn tin rồi ngồi dưới gốc cây đợi, lòng lo
lắng quá. Gần 1 tiếng sau thì nhận tin của Thekids66 và cả Meokhoang, Thekids66
đang quay ra, bình yên vô sự, phù…, hết hồn.
Sau khi hàn huyên một hồi về việc đi lạc, thì ra khi tôi nói chuyện với mấy
thầy giáo cấp 1 thì Thekids66 đi tuốt xuống sông, đi mãi không thấy tôi nên
quay ra, trên đường ra thì nhận được tin nhắn. Qua việc này có thêm kinh nghiệm
là nếu lạc cứ nhắn tin và đi, khi nào có sóng dù yếu không gọi được nhưng tin
vẫn cứ đi được.
Sau này tôi được biết, ở cái chỗ Thekids66 xuống, vào thứ 3 hàng tuần có một
phiên chợ rất hay của người Dao Đen, người Mông hoa và người Nùng. Đi chợ xong
có thể thuê thuyền xuôi dòng sông chảy để về cầu Bảo Nhai — Lào Cai, nghe hay
quá, nhất định lần sau phải đi.
Cũng chả bụng dạ nào mà chụp ảnh cái trường Cốc
Ly nữa. Đi thẳng Phố Ràng.
Xuống dốc Trung Đô là cầu Bảo Nhai, cái cầu cũ kia có vẻ còn tốt lắm nhưng vẫn
bị bỏ đi, trưa vắng người qua lại.
Xuôi dòng sông Chảy, chúng tôi đi thẳng Phố
Ràng, khỏang 35km, đường tốt.
Trời nắng gắt, đã hơn 13 giờ mà vẫn chưa ăn uống gì, do cái vụ đi lạc kia, 2
chúng tôi ghé một bụi tre mát mẻ bên đường và lôi thịt hộp ra ăn, đây là lần
đầu phải ăn đồ dự trữ, ăn no lại buồn ngủ, gió lại mát nữa, ngủ luôn. Người ta
nói nói rằng, khi chúng tôi ngủ, chim chóc từ bụi tre bay ra tán lọan.
Lên đường thôi, tình hình này chắc không đến Than Uyên kịp, còn hơn 100km đường
đèo nữa, cả hai cố tăng tốc.
Sắp đến Phố Ràng
Qua Phố Ràng đến Bảo Hà thì gặp đòan tàu Hà Nội
— Sapa, đợi lâu quá
Đến Bảo Hà đứng trên cầu Khe Lếch lại gặp sông
Hồng và những người thả bè theo dòng nước.
Đọan đường từ Bảo Hà đi Than Uyên tuy nhỏ nhưng
tốt, chúng tôi đi nhanh. Tuy trên bản đồ thì chỉ có đèo Khau Cọ là đáng kể, tuy
nhiên, cả đọan này đa số là dốc, hết lên rồi xuống, men theo triền núi, một bên
là dòng sông Nậm Chăn.
Đọan này là đọan mà tôi chạy xe hứng thú nhất,
những khúc cua cách nhau khỏang 300m đến 500m hết vòng bên này đến vòng bên
kia, đường vắng chạy thật thích, cứ như chơi game. Phải mà có cái xe ngon hơn
một ít chắc sẽ thú vị hơn. Đi đang ngon trớn thì thấy cảnh này, đây là một xe
bị hư trên đường, đèo heo hút gió, phải nhờ người đi đường nhắn về thị trấn, từ
thị trấn sẽ có hai xe đến, một xe cõng chủ một xe cõng xe, tiền công khá đắt.
Như thế để thấy việc đem theo dụng cụ sửa xe luôn cần thiết. Giảm tốc độ.
Những bản làng trong rừng cọ trên triền núi.
Hàng rào, lũy tre, cánh đồng và những mái nhà
tranh, ôi quê hương!
Nhà tranh
Trên đuờng gặp chị bán măng, các bạn đóan đây là
măng gì? Măng vầu, măng nứa, măng tre, măng trúc, măng đắng hay măng ngọt,
không, đây là măng Sặt, măng non, nhỏ, cây nhỏ hơn cây nứa, thường dùng làm lạt
cột. Chị bán măng vừa lấy trong núi về, rẻ lắm, muốn mua mà sợ ở Than Uyên không
ai nấu giúp nên thôi, lại lấy kẹo ra làm quen, nói vài lời rồi chia tay.
Chiều xuống dần.
Đã gần 18 giờ, trời gió lạnh, qua Đèo Khau Cọ
khi trời đã nhá nhem tối, không chụp ảnh rõ ràng được. Đây là lần thứ 2 trong
chuyến đi chúng tôi vuợt Hòang Liên Sơn từ sườn Đông sang sườn Tây. Đèo dài
trên 30km, đường dốc rất cao, ban ngày nhìn chắc đẹp và hùng vĩ lắm.
Chạy hơn 1 tiếng thì qua được đèo, nhìn xuống
thung lũng, thị trấn vẫn còn xa, lúc này đã gần 19 giờ.
Đến Than Uyên đã 20 giờ, thị trấn cũng tương đối lớn, đèn
sáng trưng, có vài khách sạn, mừng, không có thì không biết đi đâu.
Sau khi đổ đầy bình xăng để mai đi sớm, chúng tôi vào một khách sạn có vẻ mới,
phòng cực đẹp, rộng và tiện nghi, đây là phòng đẹp nhất mà chúng tôi ở trong
suốt chuyến đi. Người đầy bụi bặm và lạnh, tắm nước thật nóng, sức lực như được
phục hồi được 70%, còn 30% vẫn chưa phục hồi do đói quá.
Cá chiên, thịt dê núi xào lăn và một vài món rau là những gì chúng tôi dùng
trong bữa ăn, 2 lon nước ngọt và không thể thiếu 2 chai bia Hà Nội. Đã hơn 21
giờ.
Trong giấc mơ tôi nghe ai đó kêu be be, be be…