Trốn
xa cái nắng đầy oi bức ngột ngạt, tôi đeo ba lô lên mình và tạm rời xa
thành phố Sài Gòn bụi bặm náo nhiệt. Tôi muốn trốn tìm đến một nơi thật
trong lành và thật bình yên. Đó không phải nơi nào khác, mà chính là
Sapa, một thiên đường đúng nghĩa đối với tôi và cả với "anh" xã thật dễ
thương của tôi.
Đáp máy bay tới Hà Nội, chúng tôi lên
chuyến tàu Hà Nội - Lào Cai trong đêm mưa rả rích. Cùng trên mảnh đất
con rồng cháu tiên này mà sao khí hậu mỗi nơi mỗi khác, thật đa dạng và
biến đổi không ngừng. Trong khi mới cách đây vài tiếng chúng tôi còn
toát mồ hôi hột vì cái oi bức khó chịu của Sài Gòn thì giờ đây, chúng
tôi lại cảm nhận được cái không khí se se lạnh của Hà Nội. Đúng là đất
nước Việt Nam thân yêu, mỗi nơi chúng tôi đi đến đều có một cảm nhận
thật mới lạ và thú vị ...
Sáng sớm hôm sau, rời Lào Cai chúng tôi
đã thẳng tiến đến Sapa. Một bức tranh thiên nhiên hiện ra sừng sững
trước mắt tôi, thật tuyệt vời không từ nào có thể diễn tả nổi, tôi như
không tin cả vào mắt mình. Cả thị trấn chìm trong làn sương trắng mờ
ảo. Nửa như thật, nửa như hư vô. Chúng tôi như đang dấn thân vào một
thế giới bồng lai tiên cảnh lung linh hư ảo nào đó chứ không phải là
cõi thật trên thế gian này. Xa xa, dọc theo những dốc đồi, sườn núi, là
những ngôi nhà xinh xắn, ẩn hiện khi lên cao lúc xuống thấp không theo
bất kỳ một quy luật nào, những ruộng bậc thang trải dài khắp thung lũng
trông thật đẹp lạ mắt làm sao.
Bên cạnh đó, chúng tôi thật sự ấn tượng
với những phụ nữ dân tộc ở đây. Họ mặc những chiếc váy thổ cẩm truyền
thống đầy màu sắc thật là xinh. Chúng tôi cảm nhận được một không khí
thật dễ chịu như người trong gia đình. Họ chan hòa cởi mở cười nói với
chúng tôi. Những cô bé, cậu bé ngọng nghịu không biết nói tiếng Việt
với nụ cười giòn tan trông thật đáng yêu.
Chúng tôi cũng đã làm một chuyến thăm
quan núi Hàm Rồng, người dân ở đây gọi là “Vườn trời” thật không sai tí
nào. Đứng trên đỉnh núi cao 2000m, tôi cảm thấy mình như đang đứng trên
đỉnh thế giới, như đang hòa quyện trong mây ở nơi giao nhau của đất
trời, đẹp như trong thần thoại thì không gì thú vị bằng. Đứng trên mỏm
đá cao để hít thở không khí trong lành, ngắm toàn cảnh thị trấn Sapa mờ
ảo trong sương, chiêm ngưỡng đỉnh Fansipan hùng vĩ, tôi thấy mình thật
nhỏ bé trong cái thế giới bao la này…
|
Bạn sẽ không thể phân biệt được đâu là
buổi trưa nữa nếu không có những đám khói nho nhỏ cùng những mùi khoai
ngô nướng, thịt xiên nướng, cơm lam nướng... thơm lừng bay lên từ những
quán hàng rong. Chúng tôi thích thú cùng xà xuống tự nướng cho mình bắp
ngô nướng, nhìn tàn than bay vào người ông xã, dính lên quần áo, tóc
tai trông lấm lem thật dễ thương... Đó là những hình ảnh đáng yêu mà
tôi sẽ giữ lại cho riêng mình suốt cả cuộc đời này cho mà xem. Tay
trong tay, chúng tôi tản bộ dọc bờ hồ thị trấn, thủ thỉ tâm sự cười nói
với nhau như ngày nào mới quen. Cùng thưởng thức bắp ngô nướng thơm
lừng nóng hổi trong cái lạnh se se mà cảm thấy sao ấm lòng đến vậy !
Về đêm, toàn mây với mây. Mây như bao
trùm cả thị trấn. Mây ngoài cửa sổ, trùm lên những tán cây, ôm lấy cả
thân núi. Đứng trên ban công, gió thổi lạnh căm căm như thấu vào da
thịt tôi, cái không khí đó nó như tìm cách len lỏi, thấm dần vào tôi
liên tục và không ngừng. Ngắm thành phố về đêm không một bóng người,
dường như tôi nghe thấy Sapa đang thở, một hơi thở lạnh của nàng tiên
mùa đông. Nhắm mắt tận hưởng không khí lạnh về đêm, tôi thấy yên bình
làm sao. Tôi cảm thấy mình như đang bay bổng phiêu du ở một thiên đường
nào đó, không một chút lo toan vương vấn đời thường. Bất chợt… một cái
ôm ghì thật mạnh mẽ đầy yêu thương của ông xã đã làm tôi sực tỉnh cơn
mơ. Ngắm nụ cười ấm áp của anh, ánh mắt dịu dàng của anh. Tôi thấy thật
ấm lòng dù đang đứng giữa đêm Sapa lạnh cóng. Đúng rồi, không ở đâu xa,
thiên đường vẫn ở ngay đây…
|
Thật sự, thật sự mà nói, lần đầu tiên
đến Sapa này, phong cảnh khí hậu và con người nơi đây đã thu hút chúng
tôi thật mãnh liệt như có một ma lực nào đó. Chúng tôi sẽ mãi mãi không
bao giờ quên được những nét đẹp thật hùng vĩ mà trong lành tinh khiết
nơi đây...
Lê Phương Thảo