Đáp máy bay từ Berlin trong
mưa phùn xuống sân bay Barcelona một chiều nắng tưng bừng, chúng tôi như tới một
thế giới khác. Một thế giới nhộn nhạo, đông vui và thoáng đãng, thoải mái hơn,
ít nhất là so với nước Đức ngăn nắp, quy củ và có phần cứng nhắc mà chúng tôi
đang tá túc.
Như bất kỳ khách du lịch nào,
chúng tôi cũng hòa mình vào dòng người tấp nập trên con phố nổi tiếng nhất của
Barcelona: đại lộ La Ramblas. Chuyến đi bị coi là không hoàn hảo nếu không thả
bộ một lần trên con đường vốn là lòng một con sông đã chết.
Đại lộ này nối quảng trường Plaza de Catanulia qua bức tượng
Colombus đang tọa lạc trên độ cao 100 m, tay chỉ về phía châu Mỹ nơi ông là
người đầu tiên phát hiện, hướng tới cảng biển. Trên đường phố là một không khí
nhộn nhịp và cả một chút xô bồ nhưng cực kỳ cuốn hút, ngày đêm nườm nượp khách
du lịch và người bản xứ qua lại “để nhìn ngắm” và "để được ngắm nhìn”.
Mấy người quen đang học thạc
sĩ về kiến trúc ở Barcelona có hỏi lúc cả bọn đi ăn tối:
- Các bạn đi dạo ở La Ramblas
thế đã vào chợ chơi chưa? Chợ La Boqueria cũng là một điểm tham quan không nên
bỏ qua ở đây. Họ bày hàng đẹp lắm và kiến trúc của chợ cũng rất độc đáo, ngay
lối vào bằng thủy tinh màu đã thu hút ánh nhìn rồi.
Cả hai chúng tôi cùng ồ
lên:
- Thảo nào bọn mình đi qua
một chỗ thấy treo toàn hoa văn thủy tinh màu thật đẹp. Đã bảo nhau nhất định đến
chỗ này vào buổi sáng để chụp ánh nắng ban mai rọi qua, chứ hôm nay thì tối trời
rồi, không thích hợp lắm. Hóa ra là cổng chợ, hay thật đấy.
Thế là sáng hôm sau chúng tôi
lọ mọ đi chợ sớm. Ngoài phố vẫn còn thưa khách bộ hành, khoảng 8g sáng, mặt trời
vẫn chưa lên cao đủ để rọi những tia nắng sớm mai vào cổng chợ làm bằng
thủy tinh màu. Nhưng quang cảnh tấp nập và đầy màu sắc trong chợ đã "lôi" chúng
tôi chạy tuột vào trong. Đúng là còn khá sớm khi những người bán hàng vẫn
còn hối hả bày nốt hàng hóa ra sạp, tuy nhiên khách cũng đã ra vào rộn rịp.
Lối vào chợ
|
Chợ Thánh St. Josep hay còn
gọi là chợ La Boqueria (kiểu như chợ Âm Phủ ở Hà Nội có tên chính thức là chợ
19-12) nằm ngay trên đại lộ trung tâm La Rambla, vị trí cực kỳ đắc địa. Vốn là
một chợ ngoài trời từ thế kỷ thứ 13 (là chợ có quy mô đầu tiên ở châu Âu), được
xây dựng và sử dụng từ thế kỷ 19 (khoảng năm 1836 - 1840), là một công trình
kiến trúc bằng kính và gang thép đáng chú ý.
Mái chợ bằng gốm màu uốn lượn
và các phần tường sặc sỡ góp phần làm nên cá tính của ngôi chợ nổi tiếng này.
Các sạp hàng sắp xếp gọn gàng, lối đi giữa hai dãy sạp hàng hóa rộng rãi, tha hồ
cho xe cút kít thoăn thoắt chở hàng mà không làm vướng bận khách. Sau hông các
sạp đều có rãnh thoát nước. Nơi bán đồ tươi chế biến tại chỗ đều có vòi nước. Và
tài tình làm sao mà vào chợ chỉ thấy mùi của các mặt hàng thực phẩm, của hoa,
của quả, của cá tôm, gia vị... Nền chợ khô ráo, không thấy rác rưởi, mùi tanh
hôi đặc trưng và thú vị nhất vẫn là khi bắt gặp một đài phun nước đẹp đẽ ở giữa
chợ, sau lưng các chị bán cá tươi.
Không khác mấy với Việt Nam,
chợ cũng bố trí các sạp hàng theo ngành hàng, với đầy đủ cả đồ khô, bánh kẹo,
hoa tươi, đồ trang trí, rau tươi, hoa quả, thịt tươi, thịt đã chế biến..., còn
hải sản thì cứ gọi là ê hề xếp trên các sạp hàng phủ đầy nước đá vụn để giữ
tươi. Có những loại hải sản tôi chưa bao giờ nhìn thấy, cá, ốc hình dáng kỳ dị,
đủ màu. Nhiều loại còn ngo ngoe hay nhảy lách tách trên những chậu và
sạp...
Chọn lựa cá
|
Người bán cá "sành điệu".
|
"Sharon Stone" của chúng tôi đang... mổ cá!
|
Lúc này chợ đã đông vui nhộn
nhịp, các đợt khách đứng xếp hàng ở nhiều quầy chờ đến lượt. Khách du lịch bắt
đầu sóng sánh hàng đoàn tràn vào chợ.
Thử nghía giá cả được cắm
biển ghi rõ trên từng mặt hàng. Rẻ không ngờ so với một thành phố lớn như
Barcelona. Tôm hùm từ 30EUR/kg trở lên, hay 9EUR/kg cua loại 1! Còn ốc móng tay
loại to bằng ngón chân giá tầm 4EUR/kg! Còn rẻ hơn ở chợ Hà Nội hay
TP.HCM!
Mấy chị bán hàng mổ xẻ ngon
lành những chú cá biển nặng đến cả tạ, vừa làm vừa cười duyên với du khách qua
lại và tất nhiên là không ngớt miệng chuyện trò rôm rả.
Nhìn trang phục các bà các cô
bán hàng ở đây, người ta cũng có thể biết được kiểu đầu tóc hay kiểu kính nào
đang lên ngôi ở Tây Ban Nha. Trang điểm kỹ lưỡng và áo quần đẹp đẽ, đeo kính
gọng to thời trang mà tay vẫn thoăn thoắt xẻ cá, chia thịt.
Chúng tôi cứ đứng thẫn người
bấm máy xoành xoạch trước sạp hàng của một chị bán cá nhìn giống... ngôi sao
điện ảnh ở Hollywood, khiến chị ấy xì xồ nói gì một tràng với bạn hàng và cười
thoải mái. Cứ đoán bừa ý chị qua cách diễn đạt và điệu bộ giơ tay hất tóc ra sau
làm dáng như các ngôi sao đang bước trên thảm đỏ, tôi thản nhiên nói với chị
bằng tiếng Anh có lẫn vài từ Tây Ban Nha:
- Nhìn chị đẹp và quyến rũ
hơn cả Sharon Stone, nên không đừng được phải chụp nhiều.
Chị ấy chắc cũng đoán ra ý
bọn tôi, vì tên của cô diễn viên ấy quá nổi tiếng, cười khanh khách với
bạn:
- Thấy họ nói tôi đẹp như
Sharon Stone chưa!
Rồi lại vô tư làm bộ cho bọn
tôi tha hồ bấm máy.
Vui thật là vui. Không thấy
ai ra đốt vía vì bảnh mắt đã đứng trước hàng ám người ta, chuyện thường thấy ở
nhiều chợ Hà Nội. Người nước mình lại sợ chính đồng bào mình!
Bar rượu trong chợ
|
Trái cây ôn đới hay nhiệt đới đều có đủ
|
Cứ lan man dạo mấy vòng khắp
chợ, nhìn mọi thứ tươi rói, sạch sẽ cái gì cũng muốn mua. Người ta có thể ăn
sáng, ăn trưa ở các hàng trong chợ. Mùi vị món ăn, mùi cà phê thơm nức. Chúng
tôi cứ bồn chồn bước tới bước lui tần ngần.
Đã nhấc chân đi rồi mà lòng
thì day dứt, tâm trí cứ quyến luyến hình ảnh những nàng mực thân trắng nõn nà,
những chị tôm hùm đang bắn tanh tách, những chàng cá kiếm oai hùng nằm trên
chiếc bàn sứ màu trắng đang được xẻ thịt thành từng tảng đỏ thẫm, lũ cua biển
nằm ngửa loay hoay ngọ ngoạy mấy cái càng... Đám trái cây được xẻ đôi bọc sẵn
thìa nhựa hoặc đã lột vỏ, xắt miếng vừa ăn chia vào từng cốc nhựa trong cứ ngời
lên sắc. Loang loáng hàng núi nhỏ kẹo sôcôla, nuga các màu... Nước miếng ở đâu
tứa ra quá! Chợ mà cứ sạch đẹp và dễ chịu thế này, ai chả muốn thuê chỗ bán hàng
và vào đấy mua hàng nhỉ?
Sau này được biết nhà văn Tây
Ban Nha Vazquez Montalban vốn nổi tiếng là người sành ăn, đều đặn hàng ngày đến
chợ Boqueria để mua thực phẩm tươi. Tôi mà ở Barcelona ắt cũng có thói quen như
nhà văn sành ăn nọ! Ra khỏi chợ chúng tôi bấm nhau: này, nghi ngờ lắm nhé, hay
là chính quyền vùng Catalan và thành phố Barcelona dựng cái chợ này như là một
chợ đồ hàng cốt cho khách du lịch chiêm ngưỡng, dạo chơi thôi? Có phải chợ thật
không nhỉ, chợ gì chả giống chợ mà lại là chợ!
Chính đại lộ La Ramblas cũng là một cái chợ ngoài
trời to tướng. Ở đây người ta có thể mua chim cảnh, cá cảnh, mèo, chuột bạch và
đủ loại vật nuôi, hoa tươi, đồ lưu niệm, đồ thủ công mỹ nghệ, các bộ sưu tập tem
thư và đồng xu... Cứ vào cuối tuần có chợ tranh và các tác phẩm nghệ thuật. Còn
vào ngày thứ sáu, thứ bảy đầu tiên của tháng lại có phiên chợ mật ong, cũng là
phiên bán bánh nhà làm và đủ loại bánh ngọt.
Siêu thị thực phẩm và đồ gia
dụng thì nhan nhản trên các đại lộ, các phố ở mọi quận của thành phố. Giá rẻ hơn
các siêu thị tương tự ở các nước khác vùng Tây Âu và Bắc Âu. Hàng hóa đầy đủ
chủng loại, bày đặt gọn gàng, khoa học. Và khoái nhất là siêu thị nào cũng có
hẳn một khu vực rộng dành cho hải sản tươi và các loại đùi lợn muối - jámon, món
đặc sản của Tây Ban Nha.
Chỉ tay vào đám tôm đỏ au và
ra hiệu 500gr, thoáng chốc tôi đã nhận được một hộp xốp gói ghém cẩn thận từ tay
anh bán hàng trẻ măng có hàng ria lún phún. Chỉ biết nói mỗi câu: Gracia, adios
(cảm ơn nhiều, tạm biệt) bằng tiếng Tây Ban Nha, tôi cứ tiếc mãi không biết
nhiều từ hơn để giao tiếp với dân bản xứ đáng mến.
Tranh thủ đọc báo sáng
|
Thế đấy, chợ ở Barcelona quả
là không giống với bất cứ nơi nào trên thế giới. Lối sống sôi nổi của người dân
vùng biển Nam Âu trộn với phong cách lịch thiệp, nhã nhặn và tinh tế của người
Catalan làm nên bản sắc của các chợ đặc trưng thành phố này.
... Tiết trời tháng 4 ở Đức
đỏng đảnh lúc nắng lúc mưa lúc mây mù u ám, có hôm tuyết còn rơi như rắc vôi bột
xuống sân. Đi siêu thị mua thức ăn tịnh không có bóng dáng đồ hải sản, mở tủ
lạnh cũng chẳng còn gói tôm cá đông đá nào, vậy mà màn hình máy tính cứ hiện ảnh
những tôm hùm, ốc móng tay, cá thu, cá kiếm, những mực ống, những cua biển cứ ê
hề trên các sạp hàng ở Barcelona. Lòng dạ bồn chồn chỉ ước sao có cái đèn thần
mà xoa tay vào... rồi gọi: Thần Đèn ơi, mau đưa ta đến Barcelona!
Theo dulichtuoitre.com.vn