Ấn tượng đầu tiên của du khách khi đặt chân tới
Mông Cổ là những túp lều của người dân du mục. Chúng được xem như một tuyệt tác của cuộc sống hòa quyện với thiên nhiên của người dân. Lều là những ngôi nhà hình tròn với hai cột đặt cách nhau khoảng 1-1,2 mét được đỡ bởi bộ khung. Tâm của vòng tròn, chính giữa nhà, là nơi đặt bếp lò với một ống khói cao, vươn qua mái đưa khói ra ngoài. Bộ khung của lều được phủ ba lớp: bên ngoài cùng là lớp vải bạt màu trắng; kế đến là một lớp vật liệu như kiểu da thô bằng lông thú nén lại, có tác dụng cách nhiệt; bên trong là thảm trang trí hoặc một lớp da lông thú (như lông gấu, lông chó sói hoặc lông chồn cáo). Một khoảng trống trên mái lều đóng vai trò như đồng hồ: Căn cứ vào bóng nắng soi qua cái lỗ này mà người dân xác định giờ chăn thả gia súc. Mọi kích thước của cái lều được tính toán kỹ lưỡng để đảm bảo ấm về mùa đông, mát về mùa hè, còn đồ dùng cũng được tính kích thước thích hợp để đảm bảo sinh hoạt tối thiểu cho một gia đình và tiện lợi cho chuyên chở khi di chuyển từ nơi này sang nơi khác.
|
Đến đất nước
Mông Cổ, du khách bắt gặp những loài gia súc phổ biến của người dân du mục
Mông Cổ là ngựa, cừu, bò và lạc đà, trong đó ngựa chiếm vị trí quan trọng hàng đầu. Ngựa là phương tiện giao thông thuận tiện trên thảo nguyên, là nguồn thực phẩm duy nhất vào mùa hè, là nguyên liệu chế biến thực phẩm chủ yếu cho mùa đông. Ngựa cung cấp cho người dân sữa và thịt. Sữa ngựa vắt ra được chứa trong những thùng sắt để qua đêm và hớp lớp váng sữa trên mặt, rồi cho vào những bao da lớn, dùng một cây gỗ khuấy mạnh. Sữa lên men chua, trở thành món sữa ngựa có vị chua thanh như giấm - một trong những thứ thực phẩm chủ yếu của người du mục trong suốt mùa hè. Váng sữa cũng để lên men và phơi khô thành những tấm bánh màu trắng đục, rắn như đá nhưng khi cho vào miệng nhai thì thấy dẻo và có vị bùi béo – đây chính là thứ ăn khoái khẩu của mùa đông.
Thiên nhiên
Mông Cổ rất hoang sơ và thơ mộng. Trải dài 1500 dặm từ Đông sang Tây, thiên nhiên ở
Mông Cổ làm ngất ngây du khách với những cồn cát vĩ đại ở sa mạc
Gobi (Qua Bích), những thảo nguyên bao la để du khách trải lòng mình cùng với những ngọn
núi hùng vĩ khiến người ta cảm thấy cái tôi của mình thật nhỏ bé. Nước ngọt tinh khiết ở những con sông và hồ tại đây làm hài lòng bất cứ nhà thám hiểm nào. Đặc biệt, những đền chùa cổ kính tạo bầu không khí hoài cổ và huyền bí của Phật giáo Mật Tông.
Du khách hãy tham gia vào một chuyến đi ngược về thế kỷ 13 để trải nghiệm cuộc sống của một huyền thoại
Mông Cổ. Bắt đầu ở Công viên Quốc gia Khentii, một thắng cảnh kết hợp giữa rừng,
núi, thảo nguyên và sông hồ. Để gợi nhớ lại bầu không khí thế kỷ 13, du khách sẽ được mặc giáp trụ và sử dụng vũ khí thời đó để cùng chinh phục những cảnh đẹp trên lưng ngựa xuyên suốt cuộc hành trình. Đến thăm những hòn đá thiêng, nơi
Thành Cát Tư Hãn làm lễ xuất binh, đến sông Jargalant, nơi
Thành Cát Tư Hãn từng uống nước mỗi khi trở về quê nhà sau những cuộc viễn chinh. Đối diện là thành Uglugh nơi
Thành Cát Tư Hãn đã từng đóng quân.
Để chuyến đi thêm phần mạo hiểm, bạn thử cưỡi lạc đà dạo chơi trên sa mạc. Lạc đà Bactria có hai bướu là phương tiện di chuyển thoải mái hơn ngựa vì nó đi chậm hơn và từ tốn hơn. Trên đường từ thủ đô
Ulaanbaatar đến tỉnh Trung
Gobi hãy ghé thăm một con suối với loại nước giúp mắt sáng hơn. Sau đó là Yol Am (
Thung lũng Đại Bàng), một cảnh quan ngoạn mục có tuyết rơi
ngay cả trong mùa hè và những vách đá dựng đứng làm nên một hẻm
núi lạ thường. Nhưng hấp dẫn nhất vẫn là cồn cát Khongor, cồn cát lớn nhất
Mông Cổ với độ cao 800 mét. Cồn cát thay đổi màu theo từng giờ trong ngày từ màu vàng sang màu bạc rồi đến màu hồng. Cuối cùng là Bayanzag, nơi phát hiện ra trứng và xương khủng long vào năm 1920.
Bạn cũng hãy đến thăm
đền Ongi, nơi tu hành của hàng nghìn vị
Lama (thầy tu). Đây chỉ là phần còn sót lại của
tu viện Bari Yonzon Hamba. Trên đường đi là những khám phá về cuộc sống thảo nguyên.
Naadam là
lễ hội chính ở
Mông Cổ và là dịp tuyệt vời để du khách khám phá văn hóa và con người xứ thảo nguyên.
Lễ hội bắt nguồn từ những cuộc tranh tài của kỵ binh
Mông Cổ xưa kia. Mở đầu
lễ hội là màn diễu binh và tấu nhạc của quân đội, tăng lữ và các vận động viên trước khi bước vào cuộc vui chính. Trong hai ngày, tại sân vận động Naadam người ta tổ chức 3 môn thể thao yêu thích của người
Mông Cổ là đua ngựa, đấu vật và bắn cung.
Với 4000 con sông và hơn 30 hồ nguyên sơ,
Mông Cổ là nơi tuyệt vời dành cho những người thích câu cá. Nhiều loại cá ở đây tương tự như ở các con sông của
châu Âu nhưng to và ngon hơn nhiều. Taimen, loại cá hồi lớn nhất, sẽ là một thách thức cho bạn. Ngoài ra, nơi đây còn có nhiều loại cá khác để du khách tận hưởng cảm giác câu cá giữa thiên nhiên trong lành.
Đến
Mông Cổ, du khách không thể bỏ qua các
thung lũng, các
đài tưởng niệm và các hang động ở đây. Chúng là minh chứng hùng hồn cho văn hóa
Mông Cổ.
Yolyn Am là
thung lũng sâu và thu hẹp dần về phía Nam
núi Gurvansaikhan của
Mông Cổ. Các
thung lũng được đặt theo tên những con kền kền, chúng được gọi là Yol. Lammergeyer là một
chim kền kền sống ở Thế giới cổ xưa, vì vậy người ta dùng tên nó để đặt tên cho các
thung lũng hay
thung lũng của chim đại bàng.
Thung lũng Yolyn Am nằm trong Vườn quốc gia
Gobi Gurvansaikhan.
Thung lũng được bao quanh bởi các bức tường đá cao và là một trong những nơi đẹp ở
Mông Cổ. Khu vực này là một phần của hoang mạc
Gobi, lượng mưa ít thấy ở đây. Tuy nhiên, Yolyn Am lại nổi tiếng với các tảng băng dày. Các dải băng được phát hiện dày khoảng vài mét bị đông lại vào cuối mùa đông và trải dài vài km. Trong mùa mưa vào mùa hè xuất hiện hàng trăm thác nước nhỏ được đổ ra từ trong các bức tường đá.
Tu viện Tuvkhun được thành lập vào năm 1654.
Tu viện dành cho tôn giáo, nơi học tập và nơi lưu giữ các công trình nghệ thuật. Nó nằm trên một đồi được bao bọc xung quanh bởi những cánh rừng cao 2300m so với mực nước biển cách thủ đô
Ulaanbaatar 450km. Năm 1651 người đầu tiên cho xây ngôi đền này là đức vua Zanabazar.
Tu viện được đặt tại một nơi có phong cảnh thiên nhiên độc đáo, nơi có hang đá nhỏ có tên là “Bụng mẹ”. Có một truyền thuyết kể rằng, nếu chui qua được hang Bụng Mẹ các tội lỗi sẽ được rửa hết. Cư dân
Mông Cổ vẫn bảo vệ cảnh quan độc đáo này và đặt tên nó như là một "Quốc gia của Makhagal".
Taikhar Stone là một địa điểm nổi tiếng ở Ikh Tamir tỉnh Arkha
ngai, gần sông Khoid Tamir. Các Taikhar bằng đá nổi tiếng về hình dạng kỳ quái. Hiện có 150 biểu tượng khác nhau được viết bằng nhiều ngôn ngữ và biểu tượng lâu đời nhất được viết ở thế kỷ VI – VIII. Nhưng hầu hết các biểu tượng được viết bằng chữ
Mông Cổ. Taikhar Stone cao 18m và được làm bằng đá granite.
Các di tích Khosho Tsaidam Turkic bao gồm tổ hợp 4
đài tưởng niệm, gồm các tượng đài được dựng thẳng đứng ở nơi trang trọng của Bilge Khan để tưởng nhớ nhà chính trị nổi tiếng của Đông Đế Quốc Thổ Nhĩ Kỳ và Kul Tegin, thủ lĩnh lực lượng vũ trang Thổ Nhĩ Kỳ và anh em của Bilge Khan.
Hang Khoit Tsenkher nằm ở tỉnh Khovd Aimag là địa điểm phong phú với các di tích lịch sử bằng tranh. Tranh đá ở Khoit Tsenkher có cách đây 20.000 – 15.000 năm TCN. Trong góc hang cao 2,5m và sâu 1,5 -2,0m có rất nhiều biểu tượng động vật được vẽ trên trần và tường.
Trên một bức tường trong hang có độ dài 10m và rộng 8m, hình ảnh một con lạc đà với 2 cái bướu được miêu tả sinh động. Hổ, voi, cò, cừu, chim đà điểu, linh dương, lạc đà và các biểu tượng khác như các loài hoa cũng được thấy vẽ ở đây.
Hầu hết mọi người bay đến
Ulaanbaatar từ Bắc Kinh, Berlin hay Moscow. Tổ chức tour du lịch cũng hoạt động chuyến bay từ Osaka và Seoul. Các nhà cung cấp dịch vụ quốc tế
Mông Cổ là MIAT. Việc trì hoãn và hủy bỏ chuyến bay được phổ biến một phần do người nghèo, thường xuyên trong điều kiện thời tiết xấu.
Người nước ngoài có thể đến và rời
Mông Cổ trên đường sắt Trans-
Mông Cổ, được liên kết với Bắc Kinh và Moscow. Từ
Trung Quốc bạn có thể qua bằng đường ở Ereen-Zamyn-Üüd. Bạn có thể vào
Mông Cổ từ
Nga tại 3 điểm ở biên giới: Altanbulag-Kyakhta (phía Bắc
Mông Cổ), Borzya-Erdeentsav (phía Đông
Mông Cổ) và Tashanta-Tsagaanuur (Tây
Mông Cổ).
Mông Cổ là nước rộng lớn, dân cư thưa thớt, ít cơ sở hạ tầng, phụ thuộc vào rất nhiều các phương tiện giao thông vận tải. Hãng hàng không nội địa là MIAT và AeroMongolia , cùng nhau cung cấp các chuyến bay tới các tỉnh, thủ đô, thành phố và các điểm du lịch nhưng không phải lúc nào cũng phục vụ. Lịch bay thay đổi thường xuyên và khách hàng thường phải trả giá vé cao gấp nhiều lần hơn người
Mông Cổ. Du khách có thể không mua được vé máy bay trong giờ cao điểm mùa du lịch, đặc biệt vé cho các chuyến bay đến các tỉnh miền Tây.
Mông Cổ không có xe buýt, giao thông trên đất liền chủ yếu là các phương tiện như xe tải, xe jeep. Đi bất cứ nơi nào đảm bảo rất lâu và chậm chạp. Xe tải không tuân theo một lịch trình nào cả, chỉ khởi hành khi có đủ người và thường mất vài giờ để tìm đủ hành khách đi du lịch. Lái xe say rượu là phổ biến ở đây và xe hỏng máy dường như là một điều báo trước cho bất kỳ hành trình nào.
Đường sắt của
Mông Cổ dài 1750km được xây dựng từ Bắc đến Nam, nó là một phần của đường sắt Trans-Mongolian, kết nối
Trung Quốc với
Nga. Taxi chỉ tiện trong
Ulaanbaatar hay cho các chuyến đi ngắn ra khỏi thị trấn. Ngoài thành phố, đường không lát nhựa và còn trong tình trạng nghèo nàn. Tháng 10, mưa nhiều trên đường, đặc biệt là khu vực phía Bắc. Dự án quốc gia xây dựng tuyến đường quốc gia dài 2500km sẽ được tiến hành nhưng tiến độ chậm và sau 6 năm mới chỉ có 3 đoạn được hoàn thành.
Không có cơ quan nào cho thuê xe ô tô, chỉ có thể cho thuê xe jeep và một lái xe trong hầu hết các thành phố, phải trả khoảng 0,25$ cho mỗi km.
Đi du lịch tới
Mông Cổ thường là từ tháng 5 đến đầu tháng 10, mặc dù ở
Ulaanbaatar có thể thăm bất kỳ lúc nào, thời gian nào của năm nếu bạn có thể chịu được lạnh. Đầu tháng 7 là thời tiết tốt nhất cho du lịch đến phía Bắc đất nước và cũng là thời gian ăn mừng
lễ hội Naadam ở
Mông Cổ. Đây là thời điểm cao của mùa du lịch, chỗ ở không đủ và giao thông rất đông đúc. Mùa mưa, từ cuối tháng 7 qua tháng 8, làm không khí lạnh và màu xanh của những vùng quê được mở ra. Mưa ở phía Bắc cũng sinh ra nhiều ruồi và muỗi. Tháng 6 và tháng 9 là 2 tháng có thể đến thăm Iran nhưng ít khách tới thăm vào tháng này.
Tháng tốt nhất để thăm hoang mạc
Gobil là tháng 9 và tháng 10. Nên nhớ rằng giữa tháng 10 và nửa tháng 5 đột ngột có bão tuyết và cực kỳ lạnh có thể có những chuyến bay xung quanh bị chặn đường giao thông vì hệ thống giao thông vận tải ngừng hoạt động. Đối với người
Mông Cổ, đặc biệt là dân du cư, giữa tháng 3 tháng 4 là những tháng tồi tệ nhất. Sau mùa đông dài, chăn nuôi sẽ bắt đầu hoạt động trở lại, thiếu mưa nhiều cây trồng sẽ chết, gây khó khăn về tâm lý và tài chính. Ở với gia đình dân du cư tại thời gian này là không được khuyến khích nếu mùa xuân khắc nghiệt.
Mặc dù tự hào vì có hơn 260 ngày nắng trong một năm và được biết đến như là đất của bầu trời xanh,
Mông Cổ có một sự khắc nghiệt về khí hậu với nhiệt độ đã được biết đến cao hơn 37 ° C (99 ° F) trong một ngày. Độ ẩm thường thấp và nắng to. Nhiệt độ mùa hè ở
Gobil là 40 độ C nhưng mùa đông có gió. Bạn có thể thấy tuyết trên hoang mạc
Gobil vào cuối tháng 4 và một số hồ vẫn còn đóng băng cho đến tháng 6. Có một mùa mưa ngắn từ giữa tháng 7 đến tháng 9. Bởi vì áp suất cao nên buổi tối lạnh
ngay cả trong mùa hè.
Ulaanbaatar có thể là thành phố lạnh nhất trên thế giới. Nhiệt độ thường bắt đầu xuống dưới 0°C (32°F) trong tháng 10, hạ thấp -30°C (-22 ° F) trong tháng 1 và tháng 2 và duy trì cho đến tháng 4. Bão khủng khiếp diễn ra trong mùa xuân từ tháng 3 đến tháng 6. Tháng 7 đến tháng 9 là thú vị, nhưng nó có thể vẫn lạnh đột ngột và không may hầu hết các thành phố khi có mưa đều có thể đi bị té trong thời gian này.