Chiếc chảo gang đã được quết lớp dầu mỏng, chỉ cần đổ bột vào và xoay đều. Chiếc bánh tròn chỉ vừa tráng đáy chảo nhanh chóng tỏa hương thơm. Ở bất cứ đâu, điều thú vị khi dùng các món bánh này là có thể vừa ăn, vừa ngắm những người đầu bếp trổ tài với đôi tay điêu luyện.
Do phải ăn nóng nên chiếc bánh vừa rời khỏi chiếc chảo
là phải đến thẳng tay thực khách. Vẫn còn nghe tiếng xèo xèo của bột
chiên trên lửa, vẫn còn đọng lại những làn khói bốc lên qua từng làn
bánh. Thôi thì gọi chung những loại bánh bột chiên ấy bằng tên gọi bánh
xèo, rất dân dã và thân thuộc với mọi người Việt.
Bánh xèo Việt…
Nhiều tạp chí nước ngoài đôi khi gọi bánh xèo là bánh
crêpe kiểu Việt Nam. Thậm chí từng có giả thuyết cho rằng, bánh xèo
Việt xuất thân từ bánh crêpe khi theo chân người Pháp đến xứ sở này.
Khó có thể kiểm định đúng sai, nhưng chắc rằng, bánh xèo nay là một sản
phẩm với cách chế biến, nguyên liệu và cách ăn hoàn toàn của người
Việt.
Bánh làm từ bột gạo, pha nghệ cho ngả sang màu vàng
ươm, chiên với dầu và là món bánh mặn với phần nhân đầy đủ tôm, thịt,
giá sống. Điểm ấn tượng nhất của chiếc bánh bột gạo có tên gọi đầy
tượng thanh này là độ giòn tan mà ít loại bánh chiên của các nước khác
có được.
Bánh xèo có hai loại, khác nhau chủ yếu ở kích thước.
Bánh miền Trung nằm gọn trong lòng chiếc chảo nhỏ, đường kính khoảng
10-15cm, trông dày dặn và giòn rụm. Bánh xèo miền Nam kích thước bằng
cái chảo lớn, bột đổ thật khéo để tạo lớp rìa mỏng tang và giòn xốp, ít
ngậm dầu như bánh xèo miền Trung. Vẫn với tôm tươi, thịt ba rọi, giá
sống, phần nhân bánh ở miền Nam có thêm đậu xanh nên béo và bùi hơn.
Tùy theo từng mùa, người đầu bếp có thể thêm vào nấm
mối, kim châm, nấm tràm, củ hũ dừa, bông điên điển... Bánh vừa lấy ra
khỏi chảo còn nóng hôi hổi, xé một miếng vỏ vàng rộm, thêm đầy đủ nhân,
cuốn thành cuốn dày cộm toàn những rau là rau, từ cải xanh, xà lách đến
đủ thứ rau thơm, chấm với nước mắm chua ngọt, cắn vào mà cảm nhận thấy
một làn khói nóng bốc lên trong miệng.
Giáo sư Trần Văn Khê từng nói rằng bánh xèo là món ăn
thể hiện đầy đủ cách ăn bằng ngũ quan của người Việt: tai nghe một
tiếng đổ bột bánh vào chảo nóng đánh “xèo”, mũi ngửi thấy hương thơm,
mắt trông thấy chiếc bánh vàng ươm cùng rổ rau xanh mướt và chén nước
mắm dằm ớt đỏ lự. Ăn bánh xèo không thể không dùng tay cuốn bánh, để từ
từ cho vào miệng và cảm nhận hết hương vị của một món ăn không cầu kỳ
mà rất tinh tế.
…và những họ hàng xa
Người Nhật có món okonomiyaki, cũng có thể xếp vào
danh sách bà con của bánh xèo Việt. Trong tiếng Nhật, okonomi có nghĩa
là “tùy thích”, vừa đủ để diễn tả cách làm loại bánh này: cho nguyên
liệu tùy thích vào bột rồi chiên trên chiếc bàn gang to. Bánh
okonomiyaki làm từ bột mì pha nước, có nhân gồm đầy đủ tôm, thịt, hải
sản và rau.
Phổ biến nhất là bánh xèo của vùng Hiroshima. Bàn gang
đổ bánh xèo lúc nào cũng được giữ thật nóng. Khi có khách, đầu bếp thoa
lên một lớp dầu rồi đổ bột lên trên. Bột vừa khô mặt thì rắc lên một
lớp trứng đánh, một lớp rau (thường là bắp cải hoặc giá, rong biển xắt
nhuyễn) rồi đến phần nhân tùy chọn như thịt ba rọi hoặc hải sản, thậm
chí có cả… mì sợi, cuối cùng là thao tác tung lật ngược để chiên sơ mặt
bánh còn lại rất điệu nghệ. Sau đó, người ta còn rắc thêm một lớp cá
khô bào nhuyễn lên trên cùng.
Bánh xèo ăn cùng với nước xốt Worcestershire hoặc xốt
Okonomo-yaki đặc trưng, cũng có thể dùng với cả xốt Mayonnaise cho “hội
nhập” hơn. Trong các hàng quán Nhật, bàn ăn của khách được đặt dọc theo
chiếc bàn gang khổng lồ. Thực khách muốn ăn nóng thì cứ chọn vị trí đắc
địa này mà ngồi, vừa ngắm nghía được tay nghề tung hứng của đầu bếp,
vừa có thể nhâm nhi chiếc bánh nóng sốt ngay trên bàn gang.
Tương tự cách chế biến okonomiyaki của Nhật còn có
bánh jijimi Hàn Quốc, có khác đôi chút là dùng rất nhiều hẹ (nên còn
được gọi là bánh hẹ) và phần nhân mỏng hơn. Bánh hẹ có thể gập đôi lại,
nhưng với okonomiyaki thì đó là điều… bất khả thi.
Người Ấn cũng có món bánh xèo, gọi là masala dosa -
một loại bánh bình dân bậc nhất. Khi nước mỡ vừa bắt tiếng nổ lách tách
trên chiếc chảo thật nóng, người ta múc thật nhanh muỗng bột gạo vào
tráng đều, nghe đánh “xèo” một tiếng thật đã tai, kèm theo đó là hương
bột thơm lừng. Chưa đầy nửa phút sau, chiếc bánh được chiên trở mặt cho
vàng đều rồi xúc ra ngay, ăn kèm với cà ri.
Bánh có nhân thì không cần lật mặt, cho vào giữa cà ri
nấu khô, ớt bột, khoai tây nghiền rồi cuộn lại hờ hững, xúc ra đĩa ăn
nóng với hai loại xốt: sambhar cà chua, mặn và nồng mùi hăng thảo mộc
và xốt dừa (gồm cùi dừa tươi, ớt, gừng và me xay nhuyễn), béo và ngọt
hơn.
Người phương Tây cũng có những món tương tự bánh xèo,
nhưng ít có lớp vỏ ngoài giòn tan, mà chú trọng đến độ xốp, mềm, ít gia
vị. Blin - chiếc bánh tròn và nóng như Mặt trời rực lửa, được xem như
món lễ vật mùa màng của người dân Nga không thể thiếu trong buổi lễ
tiễn mùa Đông.
Người Nga làm bánh xèo từ nhiều loại bột khác nhau, từ
tiểu mạch, kiều mạch, đến bột kê, đại mạch và cả bột đậu, nhưng món
truyền thống ngon miệng nhất là bánh xèo kiều mạch, có vị chua nhẹ và
xốp. Bánh muốn thơm ngon thì bột phải được hòa cùng sữa ấm từ vài giờ
trước khi đổ cho dậy men. Phần nhân không cho trực tiếp vào bánh mà
được dọn kèm, gồm có bơ, smetana, trứng cá tầm, cá trích hay mứt hoa
quả và mật ong.
Bánh crêpe của Pháp mang nhiều sắc màu hơn. Ở vùng
Normandie, bánh bọc nhân thịt được gọi là galette, trong khi chữ crêpe
lại dành cho loại bánh nhân ngọt thông thường. Nhiều vùng khác thì gọi
bánh mặn là crêpe salé, bánh ngọt là crêpe sucré. Riêng các nhà hàng
còn có món crêpe vietnamienne, tức là món bánh xèo Việt xứ ta!
Bánh crêpe theo phương thức Pháp cổ truyền có ở vùng
Bretagne, có tên gọi là crêpe bretonne, làm từ bột mì hay bột lúa mạch,
hòa với sữa, trứng rồi tráng trên chảo gang. Khi mặt bánh vừa cháy cạnh
thì người đầu bếp nhanh tay cho các thức ăn kèm vào, mặn thì có xúc
xích, jambon hay thịt xông khói, hải sản và miếng phô mai như chất kết
dính hoàn hảo, ngọt thì có mứt hoặc trái cây tươi, rồi gấp lại thành
miếng bánh có ba hoặc bốn góc.
Bánh crêpe dọn ra đĩa cùng với nước xốt mặn (thường
làm từ dầu ôliu) hay ngọt (từ đường caramen). Dùng bánh crêpe, lý tưởng
nhất là có thêm ly rượu táo Bretagne vị ngọt hơi pha chua hoặc loại sữa
lên men lait-ribot, chưa đủ chếnh choáng nhưng cũng quyện hơi men.