Mỗi dòng sông là một câu chuyện, một khúc hát trữ tình và một cuộc phiêu lưu kì thú.
Xuôi dòng Nho Quế (Hà Giang)
Bắt nguồn từ vùng núi Nghiễm Sơn (
Trung Quốc), dòng Nho Quế như một sợi chỉ thiên thanh len lỏi giữa những
vách đá tai mèo dựng đứng. Từ con
đèo “đệ nhất hùng quan” Mã Phì Lèng (Mèo Vạc,
Hà Giang) nhìn xuống,
dòng sông mang vẻ đẹp
hoang dại và
bí ẩn.
Du khách mỗi khi đi qua đoạn đường này không thể không dừng chân ngắm cái đẹp hùng vĩ của
núi non,
sông nước. Hãy thử một dịp được xuôi dòng Nho Quế trên chiếc
thuyền độc mộc, vừa ngây ngất trước ảnh đẹp vừa lặng nghe những câu chuyện truyền thuyết qua giọng kể trầm hùng của người lái đò, chắc chắn bạn sẽ không bao giờ quên.
“Nắng cháy sông Lô, hò ô tiếng hát”...
Dòng
sông Lô gắn liền với những chiến công của cha ông trong cuộc chiến tranh vệ quốc vĩ đại của
dân tộc,
dòng sông mượt mà, bình yên trong những câu thơ, điệu hát.
Dòng sông hào hùng và nên thơ bắt nguồn từ tỉnh Vân Nam (
Trung Quốc) chảy vào lãnh thổ
Việt Nam tại địa phận xã Thanh Thuỷ, huyện Vị Xuyên, tỉnh
Hà Giang. Sau một hành trình dài hơn 250 km qua
Hà Giang,
Tuyên Quang,
Phú Thọ, dòng
sông Lô hợp lưu với
sông Đà,
sông Hồng tại ngã ba Việt Trì, nơi có loài cá lăng
nổi tiếng.
Ngược dòng Quây Sơn (Cao Bằng)
Cũng bắt nguồn từ tỉnh Vân Nam (
Trung Quốc), con sông lạ lùng này chảy theo hướng đông nam vào lãnh thổ nước ta, qua hai huyện Trùng Khánh và Đàm Thuỷ, tỉnh
Cao Bằng rồi chảy ngược về đất
Trung Quốc.
Dòng sông này gắn liền với thắng cảnh Thác Bản Giốc với ba tầng thác cuồn cuộn để xuống tung bọt trắng xoá, từ xa đã nghe rõ tiếng ầm ào hùng vĩ. Ngoài chiêm ngưỡng thác Bản Giốc,
du khách còn có thể thưởng thức món cá Trần nướng — một loại cá sông có thịt thơm ngon
nổi tiếng,
đặc sản của dòng Quây Sơn.
Sông Mã anh hùng
Dòng sông bắt nguồn từ những dãy núi ở mạn Tây Bắc (Pù Huổi Long) và là nơi hội tụ của nhiều chi lưu và những dòng suối nhỏ. Mỗi mùa,
dòng sông lại mang một vẻ đẹp riêng. Mùa khô, sông mang vẻ hiền hoà, trong xanh, còn mùa lũ, nước sông gầm gào hung dữ.
“Chúng thuỷ giai đông tẩu, Đà giang độc bắc lưu” (Hoà Bình)
“Con
sông Đà tuôn dài, tuôn dài như một áng tóc trữ tình mà đầu tóc, chân tóc ẩn hiện trong mây trời Tây Bắc bung nở hoa ban, hoa gạo tháng hai và cuồn cuộn mù khói núi Mèo đốt nương xuân” (Người lái đò
sông Đà — Nguyễn Tuân). Bấy nhiêu đó vẫn chưa tả hết được vẻ đẹp hùng vĩ mà thơ mộng của dòng
sông Đà. Nơi thượng lưu,
dòng sông hung dữ với những
thác ghềnh hiểm trở, những vũng xoáy thăm thẳm, còn hạ lưu,
dòng sông lại hiền hoà êm ả