“Sabaidee (xin chào, cám ơn), how much (bao nhiêu), kip or dollars (trả tiền kíp hay đô la), no no (không, không), too expensive (đắt quá)…” - bạn đang ở đất nước nào? Những từ ngữ trên chính là một phần quen thuộc tại khu chợ đêm Luang Prabang, đất nước triệu voi.
Khách
du lịch tới
Luang Prabang không chỉ háo hức muốn chiêm ngưỡng các Wat (chùa) hay Cố cung hoàng gia… của một cố đô được gìn giữ có lẽ là tốt nhất ở vùng Đông Nam Á, được UNESCO công nhận là di sản văn hóa thế giới vào năm 1995, họ còn một tò mò khác. Đó là
chợ đêm Luang Prabang.
Phố đêm Luang Prabang cổ kính tĩnh lặng bao nhiêu thì
chợ đêm Luang Prabang trái ngược hẳn, sôi động, náo nhiệt bấy nhiêu.
Chợ đêm Luang Prabang không khác mấy
chợ đêm Hà Nội. Chợ họp ngay trên phố. Chính quyền địa phương dành hẳn hai con phố vắng tại trung tâm
Luang Prabang cho người dân nơi đây mở
chợ đêm. Ngay từ 4h chiều, hàng hóa đã được tập kết về từ khắp nơi. Người xa thì mang hàng bằng
tuk tuk (loại xe lam 3 bánh), xe máy, người gần thì đẩy xe kéo chở hàng.
Chợ đêm hình thành từ khoảng 17h cho tới 22h và là tổ hợp của những gian hàng kề sát nhau, mỗi gian hàng là những tấm bạt phủ trải đất, trên bầy la liệt các món đồ sẽ bán cho khách vào chợ. Đồ bán tại
chợ đêm Luang chủ yếu là vải
Lào, túi, áo, đồ bạc
Lào trang sức, bạc lưu niệm, tượng phật bằng đồng hay tranh giấy, gỗ vẽ hình phật, hình sư hành hương…
Giá cả tại
chợ đêm Luang không cố định. Một anh Tây mừng húm khi kì kèo trả giá lên xuống mới mua được chiếc trõ xôi bằng bạc, một trong những món quà lưu niệm đặc trưng của
Lào, với giá 200.000
kíp (khoảng 340.000 đồng Việt Nam) tại một hàng bán đồ bạc to nhất nhì chợ. Chưa mừng được bao lâu, lượn lờ vài hàng khác bộ mặt của vị khách ngoại quốc lại buồn vì… mua hớ bởi giá ở đây chỉ từ 100.000
kíp - 150.000
kíp. Hay, một cô bạn Việt Nam tối hôm trước trả 30.000
kíp để “rinh” về chiếc váy quấn kiểu
Lào hợp gu thì ngay tối hôm sau, vô tình mặc cả tại một hàng khác giá đã là 45.000
kíp cho 2 chiếc…
Chủ hàng trong chợ
Luang Prabang chủ yếu là người
Lào. Người
Lào hiền lành, nhưng có khách tới xem hàng, hầu hết các chủ bán hàng tại đây đều chung quyết tâm ai cũng như ai, đó là “cuộc chiến không để tuột người mua hàng”.
Chủ hàng phất giá. Giá hàng đưa ra luôn ở mức rất cao. Nhưng không để khách kịp lắc đầu bỏ đi, họ nhanh chóng kèm câu tiếng Anh lớ lớ pha giọng
Lào “I will discount” (với ý, cứ trả giá đi tôi sẽ hạ giá bán cho). Sau vài câu mào đầu như vậy, thượng đế và người bán hàng sẽ chỉ giao tiếp quanh chiếc máy tính bỏ túi. Mỗi bên đưa một giá mình ưng, bấm vào máy rồi đưa qua lại bên kia xem, giá thống nhất cuối cùng đưa ra là khi cả hai cùng gật đầu đồng ý.
Một điểm rất đặc trưng của
chợ đêm Luang chính là sự “đa dạng” của đội ngũ người bán hàng. Già có, trung tuổi có và trẻ em cũng khá nhiều. Trẻ em lên chợ Luang phần lớn để giúp gia đình bán hàng. Chứng kiến cô bé Sa, 7 tuổi, bán hàng khá thuần thục. Một chút tiếng Anh bồi pha giọng
Lào đối thoại với vị khách Nhật Bản. Mồm nói, tay thoăn thoắn bấm giá lên máy tính để “cò kè” bán chiếc vòng cổ. Sau một hồi ngã giá, 15.000
kíp cho chiếc vòng cổ được đôi bên đồng ý cùng với đó là nụ cười nhoẻn miệng, không quên “Sabaidee” của cô bé 7 tuổi.
Chuyện mặc cả, đắt, rẻ như một phần vốn có tại
chợ đêm Luang. “Mùa
du lịch tại
Lào và tại
Luang Prabang nhìn chung tới tháng 9 đã hết. Tới lúc đó, khách thưa dần nếu không nói là thật vắng vẻ. Chính vì vậy, người trong
chợ đêm phải “tranh thủ” làm kinh tế khi mùa
du lịch chưa hết. Số tiền thu về rồi họ chi trả cho các khoản thuế, thuê địa điểm, nhập hàng… còn lại cho mình cũng không nhiều”, Khamsa một người dân địa phương cho biết.
Chợ đêm Luang Prabang mỗi mùa luôn ẩn chưa điều thú vị riêng của nó. Có lẽ chính vậy
chợ đêm Luang Prabang là phần không thể thiếu tại
Lào.