Những ngôi nhà gỗ thô sơ nằm lưng chừng núi, đến nhà dân bản cũng phải mất nhiều tiếng đồng hồ leo bộ mới đến nơi.
Họ là những người con của
dân tộc thiểu số, ở đó, trình độ văn hoá của
người dân có khi mới "phổ cập" hết lớp 5, nhưng giao tiếp bằng tiếng
Anh thì chuẩn đến không ngờ.
Cháu nói được 3 thứ tiếng!
Đầu mùa thu, phố núi
Sa Pa bắt đầu trở lạnh. Vàng Thị Mai, nhà ở
Tả Phìn, thú thật rằng em không biết mình bao nhiêu tuổi.
Những tiểu thương này đương nhiên phải biết nói tiếng Anh để bán đồ lưu niệm
|
Chỉ sang một th
anh niên đang dẫn nhóm
du khách Hàn Quốc đi xuống bản
Cát Cát, Mai cho biết: "Thằng đấy mới là hướng dẫn viên, cháu chỉ đi
bán đồ lưu niệm. Nếu những điểm nào người Kinh không biết, cháu mới đưa
khách
du lịch đi tham quan tiếp".
Những món đồ thổ cẩm, vòng bạc được Mai mời chào khách
du lịch nước
ngoài bằng vốn tiếng
Anh trôi chảy. Đặng Tiến, hướng dẫn viên
du lịch
mà Mai chỉ cho biết, nhiều sinh viên vừa ra trường nói tiếng
Anh còn
thua xa những hướng dẫn viên bản địa ở đây.
Không biết từ bao giờ, người lớn, trẻ em ở
Sa Pa nói tiếng
Anh lưu loát, mặc dù theo Tiến, đó là thứ tiếng
anh "bồi".
Cô bé Mai nói rằng, cũng không biết mình nói được tiếng
Anh từ bao giờ.
Nhưng em rời
Tả Phìn lên
Sa Pa bán đồ lưu niệm từ nhỏ, rồi học nói
tiếng
Anh, và giờ đây thì giao tiếp "kiểu gì cũng được". "Cháu nói được
tiếng
Anh, tiếng Kinh và đương nhiên là cả tiếng
dân tộc Mông của cháu
nữa", Mai tự hào khoe.
Điều đặc biệt của trung tâm
du lịch miền Bắc
Sa Pa là ngoài những hướng
dẫn viên
du lịch được đào tạo bài bản, thì ở trung tâm phố thị giữa núi
rừng này, từ lâu người ta cũng công nhận những sơn nữ đến từ các bản
làng là đội ngũ hướng dẫn viên bản địa không thể thiếu.
Ai cũng thừa nhận, từ đứa trẻ con, đến những người lớn tuổi, hầu hết đều nói và giao tiếp được bằng tiếng
Anh.
Sùng Thị Lềnh, một người của xã miền
núi Tả Van cho biết, người Mông
nói tiếng
Anh tốt hơn
người Giáy,
người Dao, nên họ được khách nước
ngoài yêu quý lắm.
Gương mặt xinh dẫn khách về nhà
Sùng Thị Hoa, cô gái
dân tộc Mông có gương mặt xinh tươi đến lạ. Gặp
Hoa đang dẫn khách về
Tả Phìn, cô cất nụ cười tươi như đoá lan rừng.
Nụ cười mê hồn của Hoa (ngoài cùng bên trái)
|
Nghỉ học khi mới hết lớp 5, hàng ngày Hoa đưa khách
du lịch đi "trek"
(đi bộ) vào chính ngôi nhà của mình nằm trên đồi dốc thoai thoải.
Hoa cho biết, nhà có ba chị em, thì tất cả đều "đi làm
du lịch". Theo
đó, ngoài bán hàng lưu niệm, cô bé tuổi mười sáu trăng tròn này dẫn
khách
du lịch vào bản, vào chính nhà mình để tham quan.
"Tất nhiên là không lấy tiền, nó (khách
du lịch) chỉ mua hàng cho mình thôi", Hoa cho biết.
Rời
Sa Pa, chúng tôi theo đoàn khách
du lịch Canada đi "trek" vào xã
Hầu Thào tham quan bãi đá cổ. Vừa bán hàng lưu niệm, Hoa "kiêm" luôn
vai trò hướng dẫn viên cho
du khách. Mọi chỉ dẫn cũng như giới thiệu
với đoàn khách, Hoa phát âm bằng tiếng
Anh. Thỉnh thoảng, cô quay sang
người chị đi cùng, nói bằng thứ tiếng
dân tộc Mông.
Thú vị bởi điều này, tôi đã hỏi chuyện một phụ nữ người Pháp trong lần
vào San Sả Hồ (cô gái người Mông tên Vui là người phiên dịch cho tôi),
vị khách này cho biết, bà ấn tượng bởi những hướng dẫn viên như Vui,
ngoài hiểu biết phong tục tập quán, dù là những người con của bản làng
nhưng ngôn ngữ của họ thì "bắt nhịp cùng thời đại".
Vui chỉ nói thế rồi quay sang tôi, để lộ chiếc răng khểnh duyên dáng,
nói tiếng Kinh lơ lớ rồi từ biệt một người Việt Nam "tò mò", tiếp tục
đưa người phụ nữ Pháp khả ái tiếp tục đi sâu xuống mấy ngôi nhà nhấp
nhô dưới thung lũng.
Giỏi tiếng Anh cũng có nguyên nhân ngôn ngữ học
Địu người em trai trên lưng, cô bé
dân tộc Mông Giàng Thị Sung bỏ
trường học từ sớm, hàng ngày em chọn bãi đá cổ cạnh thung lũng Mường
Hoa làm nơi "dừng chân" kiếm sống. Nhà Sung ở thôn Bản Pho, cách bãi đá
cổ bằng mấy con dốc.
Những sơn nữ dân tộc Mông đang nói chuyện với người nước ngoài
|
Sung nói, khách nước ngoài về đây nhiều
lắm, đặc biệt là vào ngày cuối tuần. "Người tốt thì cho một trăm, người
bụng không tốt thì cho năm mươi nghìn", Sung thật thà cho biết "lệ phí"
sau mỗi lần em dẫn khách tham quan hết bãi đá. Cũng như Sung, ở Hầu
Thào còn có nhiều bạn cùng tuổi với em đã bỏ học và ra đây làm du lịch.
Bí thư đoàn xã Hầu Thào,
anh Mã A Nhà
cười tít mắt rồi nói chuyện cởi mở. Theo
anh, chuyện người
dân tộc
thiểu số giao tiếp bằng tiếng
Anh với khách quốc tế không có gì mới,
thậm chí là cả làng... nói tiếng
Anh.
Đa số, ngoài việc làm ruộng, lên nương, phụ nữ và trẻ em dân bản đều đi
bán đồ lưu niệm, hướng dẫn
du khách, nên vốn tiếng
Anh của họ được phát
triển.
"Nhu cầu hưởng thụ dịch vụ
du lịch từ khách quốc tế cũng khác nhau. Có
người muốn dịch vụ chuyên nghiệp, có khách quốc tế chỉ thuê người bản
địa đi dạo trên đường, thăm hỏi bà con dân bản. Chỉ có người ở bản mới
đáp ứng được những đòi hỏi tưởng như đơn giản ấy", Nhà bổ sung thêm.
Ông Hoàng Mạnh Dũng, trưởng phòng Văn hoá huyện
Lào Cai cho hay, hướng
dẫn khách
du lịch và bán đồ lưu niệm của người dân trên địa bàn cũng là
nghề nghiêm túc để kiếm sống. Với lại, làm
du lịch mà có nhân công tại
chỗ nên giá cả cạnh tr
anh hơn.
Ông Dũng thừa nhận, những em nhỏ này có thuận lợi trong việc tiếp thu
ngoại ngữ. Bởi ngữ hệ họ sử dụng là ngữ hệ Miến Tạng, phát âm không có
dấu nên khi chuyển sang tiếng
Anh thì các em phát âm rất chuẩn.
Về mặt tâm lý, khách
du lịch quốc tế khi đến thì đều mong muốn được
tiếp cận dịch vụ tại chỗ, đặc biệt họ rất thích hướng dẫn viên là người
bản địa với vốn ngoại ngữ đặc biệt đó.