Cuối tuần vừa rồi, tôi cùng mẹ đi lễ ở chùa Quán Sứ. Trong dòng người đông đúc thành tâm vào chùa thắp hương lễ Phật ấy, tôi thấy có một số cô gái trẻ, mặt hoa da phấn, mặc quần áo hở hang lạc lõng giữa số đông thiện nam, tín nữ y phục chỉnh tề, kín đáo và lịch sự.
Khi đem chuyện này nói với mẹ tôi, bà bảo: "Nhiều cô gái thời nay chẳng biết thế nào là
lịch sự, là văn hóa nữa!
Ăn mặc kiểu đó xuất hiện ngoài đường cũng đã chướng nữa là ở trong
chùa. Không hiểu họ đi
chùa cầu khấn để mà làm gì chứ?...".
Vâng, quả là bây giờ người ta
ăn mặc... "thoáng" quá, "cởi mở" quá, nhất là giới trẻ. Mấy lần đi phủ
Tây Hồ, đi
chùa Trấn Quốc, Văn Miếu... tôi cũng thấy đầy các cô cậu
ăn mặc áo quần quá ngắn, quá te tua. Thừa biết ở những nơi đó cần sự tôn nghiêm,
lịch sự mà chính các bảng nội quy ở mỗi nơi đã "nhắc" mọi người là "không mặc đồ ngắn vào
chùa", song các cô cậu ấy vẫn rất hồn nhiên cho thế là đẹp, là...
thời trang.
Con mắt của mọi người "dán" vào các phần
hở hang quá mức trên cơ thể họ khiến họ tưởng mình mặc như vậy được... ngưỡng mộ, được khen nên càng tỏ ra hãnh diện. Họ không biết rằng mọi người đang dè bỉu họ vô văn hóa, thiếu ý thức trong cách
ăn mặc!
Vẫn biết rằng, bây giờ xu hướng
thời trang rất thoáng... miễn sao mặc cảm thấy đẹp là được. Thế nhưng, mỗi người nên tự biết rằng mình mặc thế nào là đẹp và nên xuất hiện ở đâu. Trang phục không chỉ toát lên vẻ đẹp hình thức, mà còn thể hiện vẻ đẹp về văn hóa, tri thức của người sử dụng nó. Chính vì thế mà vấn đề
ăn mặc của giới trẻ cũng cần được định hướng giáo dục không chỉ ở gia đình mà cả ở nhà trường và xã hội