Bát mì với nhiều sâu, bát cơm ăn với dế hay món nhộng tằm cuốn là trải nghiệm vừa đáng sợ vừa thú vị với thực khách khi du lịch Nhật Bản.










Bát mì với nhiều sâu, bát cơm ăn với dế hay món nhộng tằm cuốn là trải nghiệm vừa đáng sợ vừa thú vị với thực khách khi du lịch Nhật Bản.










Một cửa hàng bánh ngọt ở Tokyo có tên gọi là Dominique Ansel Bakery đã thu hút rất nhiều khách du lịch Nhật Bản ghé qua mỗi ngày, không chỉ nhờ các loại bánh ngọt ngon mà còn do 2 loại kem độc đáo sau.

Loại kem đầu tiên là kem dưa hấu. Điểm đặc biệt của loại kem này là được làm từ dưa hấu tự nhiên nên kem có màu đỏ hồng rất đặc trưng của dưa hấu. Ngoài ra, thay vì cho kem vào cốc và ốc quế thì loại kem dưa hấu này lại được cho vào chính miếng dưa hấu thật.
Đầu tiên, người bán sẽ dùng dao cắt bỏ phần ruột giữa của khoanh dưa hấu hình tam giác. Sau đó, người bán tiếp tục gỡ bỏ phần hạt dưa thật đi và thay thế vào đó là hạt dưa giả được làm bằng socola.
Cuối cùng thì người bán sẽ cho phần kem vào khoảng trống giữa miếng dưa đã cắt bỏ lúc nãy. Phần kem này sẽ được cho vào đầy cao phía trên và tràn đều sang hai bên nên trông rất hấp dẫn nhé.



Lúc này, khách hàng đến mua kem thì có thể thưởng thức kem lẫn miếng dưa hấu thật bên ngoài. Đồng thời, các hạt dưa giả bằng socola càng giúp món ngon tăng thêm vị hấp dẫn.
Không chỉ có kem dưa hấu mà ở cửa hàng này còn phục vụ loại kem đặc biệt hơn, đó chính là kem bắp ngô. Đầu tiên, bắp ngô sẽ được nướng chín hạt bằng đèn khò cho thật thơm.
Sau đó cũng tương tự như dưa hấu thì người bán sẽ cho phần kem ngô lên trên bắp ngô đã nướng chín. Phần kem này được cho vào ngay lõi ngô thật cao lên trên nên khi cầm món kem này, các khách hàng đều phải thật cẩn thận vì nếu không khéo thì kem có thể bị đổ và rơi xuống sàn ngay.


Nhờ có mùi ngô thơm nên món kem ngô này sẽ có vị khác hẳn so với nhiều loại kem phổ biến khác. Và tất nhiên sau khi thưởng thức kem xong thì bạn cũng có thể ăn luôn cả phần bắp ngô nướng chín thơm bên dưới. Giá mỗi phần kem dưa hấu lẫn kem ngô này là 1.000 yên (khoảng 216k).
Địa chỉ: 5 Chome-7-14 Jingumae, Shibuya, Tokyo 150-0001, Japan
Thời gian mở cửa: 10:00 – 19:00
Nhắc đến sushi của du lịch Nhật Bản, chúng ta sẽ nghĩ ngay đến món cơm trộn giấm, nắm lại và đặt những lát hải sản tươi sống lên. Sushi trong định nghĩa của chúng ta đều là món ăn tươi sống với cá chưa qua chế biến nhiệt. Tuy nhiên, không phải loại sushi nào cũng sử dụng cá sống, và Funazushi là một trong những loại sushi khác biệt như thế.

Funazushi là một món ăn truyền thống của tỉnh Shiga – tỉnh nằm ở khu vực trung tâm đảo Honshu. Món ăn này được cho là bắt nguồn từ Trung Quốc, Đông Nam Á và đã du nhập vào Nhật Bản từ cách đây 15 thế kỷ. Funazushi rất khác biệt so với những loại sushi mà chúng ta biết đến ngày nay. Nếu như sushi hiện đại là món ăn tươi sống thì để thưởng thức Funazushi, bạn sẽ phải chờ đến vài năm.
Funazushi được làm duy nhất từ Nigorobuna – loại cá chép vàng quý hiếm chỉ sống ở hồ Biwa, tỉnh Shiga. Đầu tiên, cá chép vàng sẽ được làm sạch vảy, bỏ mang và nội tạng (trừ buồng trứng) và được ướp trong muối với thời gian là một năm. Một năm sau, cá sẽ được rửa sạch cho bớt mặn, sau đó được nhồi cơm và ủ trong những thùng cơm lớn. Quá trình này kéo dài từ 3 – 4 năm, trong thời gian này, gạo sẽ trở nên dẻo dai và thịt cá sẽ săn lại. Trên thực tế, đây đã là cách bảo quản cá truyền thống của người Nhật trong phần lớn chiều dài lịch sử. Loại sushi tươi sống mà chúng ta biết chỉ xuất hiện vào cuối thời Edo (thế kỷ XIX), khi giấm được sử dụng trong quá trình nấu ăn và nguồn hải sản tươi sống ngày càng nhiều, đa dạng hơn. Funazushi là cách truyền thống để tích trữ số cá dồi dào trong mùa mưa để ăn quanh năm của người dân tỉnh Shiga.
Món ăn này có hương vị khá mạnh và dễ gây sốc đối với những người lần đầu thưởng thức. Những lát cá muối này có vị chua mặn, có mùi giấm mạnh, cơm gạo dẻo dai, thịt cá hơi giòn và trứng cá vàng ươm. Cách ăn đúng nhất của Funazushi đó là thái lát mỏng, dùng với chút tỏi tây và gừng bào. Dùng cùng rượu sake cũng là cách để món ăn có mùi vị dễ chịu hơn.

Ngày nay, do có hương vị khác lạ cũng như sự suy giảm của nguồn cá chép vàng hồ Biwa, Funazushi đã không còn phổ biến như trước. Món ăn này giờ đã trở thành đặc sản quý của riêng tỉnh Shiga, với một gia đình duy nhất chịu trách nhiệm giữ nghề truyền thống làm Funazushi. Gia đình Kitamura đã làm và bán món ăn trong 8 thế hệ, kể từ năm 1619 cho đến ngày nay. Nơi đây giống như một bảo tàng thu nhỏ với những dụng cụ làm cá, ướp cá có tuổi đời lên đến hàng thế kỷ và những con người là một “kho tàng kiến thức” về Funazushi.
Chỉ với một cái liếc mắt, nghệ nhân Kitamura Atsushi đã có thể phân biệt được đâu là cá ngon, đâu là gạo dẻo, và ông làm Funazushi với tất cả sự trân trọng nghề truyền thống. Funazushi đã trở thành một đặc sản độc đáo của tỉnh Shiga, là món quà quý mà du khách luôn tìm mua mỗi khi đến du lịch nơi này.

Một chuyến du lịch Châu Âu đến London sẽ thấy nào là hamburger, bánh ngọt, salad… tất cả mọi món ăn đều được kết hợp cùng côn trùng đấy, bạn dám thử không?
Côn trùng đối với nhiều người là loài động vật đáng sợ nhưng những ai sành ăn lại tận dụng chúng trong món ăn ngon. Đi từ Á sang Âu, bạn sẽ phát hiện thì ra đặc sản ở các nước cũng được góp mặt bởi nào là tằm, nhộng, sâu… Và giờ đáp máy bay xuống thành phố London, bạn sẽ tận hưởng trong thế giới côn trùng ở một cửa hàng chuyên chế biến bữa ăn từ nguyên liệu độc đáo này.

Horizon Edible Insects London là nơi nảy ra những ý tưởng “điên rồ” khi sử dụng sâu để làm thành phần chính cho món ăn của họ. Đọc danh sách, ai cũng há hốc mồm vì những cái tên hamburger, salad, bánh ngọt… tất cả đều được kèm theo từ “mealworm” phía trước.

Được biết đây là một loại sâu bột, có kích thước dài và tương đối nhỏ. Lớp vỏ giòn cứng cùng với thân mềm có độ béo của chúng đã được nhiều nơi tận dụng thành món ăn mới lạ. Bởi thế mà cửa hàng này không ngần ngại đưa vào menu để thực khách tại đây có cơ hội trải nghiệm hương vị sâu bột.
Sâu được nuôi bằng củ quả hoặc cám, sau khi đạt được kích thước hợp lý, người ta sẽ dùng chúng để chế biến. Trước tiên phải rửa thật sạch, trụng qua nước sôi cho chín đều. Sau đó, tùy món ăn mà sẽ có những kiểu kết hợp khác nhau.


Đối với món hamburger, sâu bột sẽ trộn cùng thịt bò rồi chiên và kẹp giữa những lát bánh mì, phô mai. Còn muốn thưởng thức trọn vẹn hương vị thì cứ việc trộn cùng cà chua, salad để tạo nên món khai vị độc lạ. Thậm chí những chiếc bánh ngọt đầy hấp dẫn cũng vẫn không nằm ngoài “sự tấn công” của sâu bột. Người ta kết hợp chúng làm nhân hay topping điểm tô bên trên.


Đừng vội tặc lưỡi rằng kinh dị thế thì ai dám thử. Thực chất, sâu bột mang đến một hương vị rất độc đáo và hấp dẫn. Khi có kích thước nhỏ, bạn sẽ cảm nhận độ béo khi cắn chạm vào lớp vỏ gion giòn bên ngoài. Còn đối với những con lớn hơn, kết cấu món lại dai ngọt tương tự thịt gà. Thêm vào đó, nhờ trộn cùng muối mà vị mằn mặn hòa lẫn vào từng thành phần làm món kích thích hơn.

Nhiều người ban đầu còn dè chừng, không dám thử nhưng khi khám phá được sự độc đáo, hấp dẫn mà chúng mang đến thì lại thích thú lắm đấy.

Sau kì nghỉ lễ, du lịch 2/9 chán chê, đi làm lại chắc hẳn ai cũng sẽ rơi vào tình trạng ngán ngẩm, chẳng buồn nhấc mông. Thì đây những thay đổi nhỏ này sẽ giúp chốn văn phòng của bạn trở lại sắc hồng tươi đầy diệu kì!
Hẹn đồng hồ để đi làm sớm hơn
Việc đi làm sớm sẽ giúp bạn có đủ thời gian để thong thả làm việc này việc kia. Đường đi từ nhà đến chỗ làm vì thế cũng không mang cảm giác gấp gáp. Chuẩn bị “xiêm y” thật xinh, trang điểm thật tươi tắn, đến công ty và chào hỏi tất cả mọi người mà bạn gặp thế là bạn đã bắt đầu một ngày mới thật tươi rồi.


Tám vui với đồng nghiệp
“Lễ này đã đi đâu, chơi gì?” Bạn hoàn toàn có thể “sống lại” những kí ức huy hoàng của chuyến đi thật xa để trở về hoặc “tám” tiếp về tình tiết của các bộ phim cực hot cùng đồng nghiệp, phá vỡ bầu không khí đến nói chuyện cũng làm biếng sau kì nghỉ lễ.

Khiến bản thân bận rộn
Nghe thì có vẻ ngược đời nhưng phải rước deadline vào người thì mới thôi mơ tưởng lại nơi chốn xa xôi trong kì nghỉ lễ vừa qua. Vì việc khiến mình trở nên bận rộn là cách “gọi hồn” bạn trở về với guồng quay công việc nhanh nhất. Bạn sẽ tập trung giải quyết chúng thay vì lơ lửng trong trạng thái “mơ mơ hồ hồ” ngay đấy.

Bữa trưa thật nhiều màu sắc
Nếu bạn thuộc team ăn trưa ở ngoài, sau kì nghỉ lễ hãy tự chuẩn bị cho mình bữa ăn trưa thật đủ đầy dưỡng chất. Còn team đã có thói quen mang cơm theo đi làm hãy bổ sung thêm rau xanh, hoa quả và thực phẩm ít đạm mỗi bữa ăn để mình tươi tắn, giúp dạ dày dễ tiêu và không tăng thêm lượng calo cho cơ thể.

Vận động một chút nào!
Đừng thắc mắc tại sao mình luôn trong tình trạng uể oải sau lễ khi đang từ vùng biển xanh cát trắng giờ phải trở lại văn phòng cắm mặt vào máy tính suốt 8 tiếng. Sự thay đổi đột ngột này tất nhiên khiến cho cơ thể chưa kịp thích nghi. Cách tốt nhất là đừng than thở mà hãy áp dụng ngay những bài tập vận động nhỏ để lấy lại năng lượng cho cơ thể.

Cảm xúc diệu kì giờ trà chiều
Ngoài buổi trưa, thì giờ xế chiều là khoảng thời gian dân công sở mệt mỏi nhất. Stress công việc mà lại còn “nhung nhớ” nắng vàng biển xanh nên deadline cứ thế mà dậm chân tại chỗ thì mách nhỏ cho bạn nè bí quyết.



Nhắc đi Huế thì mặc định mọi người đều nghĩ ngay đến cung đình, hoàng tộc. Nếu là người thích nghiên cứu, khám phá các cổ vật thì bạn chắc hẳn sẽ thích thú với bộ sưu tập ấn và kiếm vàng quý hiếm triều Nguyễn.

Biểu trưng cho quyền lực tối cao của các vua và vương triều Nguyễn là các loại ấn. Ấn làm từ vàng, bạc gọi là kim bảo. Ấn làm bằng ngọc gọi là ngọc tỷ. Đây là ấn Đại Nam thụ thiên vĩnh mệnh truyền quốc tỷ, dùng cho những bản sắc mệnh ban cho các nước chư hầu, những việc ban bố cho thiên hạ. Mặt ấn khắc nổi 9 chữ triện, phân đều ba hàng dọc và ngang, có nghĩa là “Ngọc tỷ truyền quốc của nước Đại Nam, nhận mệnh lâu dài từ Trời”. Ấn được làm năm Thiệu Trị thứ 6 (1846), là ngọc tỷ quý và lớn nhất trong số các ngọc tỷ của nhà Nguyễn.

Ấn Quốc gia tín bảo (vàng, niên hiệu Gia Long) dùng cho các văn kiện triệu tập các tướng lĩnh, phát động binh sĩ, trưng binh nhập ngũ và các văn kiện hành chính quan trọng.

Ấn Hoàng hậu chi bảo, làm từ bạc mạ vàng, niên hiệu Bảo Đại thứ 9, 1934. Ấn được vua Bảo Đại cho đúc để ban cho Hoàng hậu Nam Phương nhân lễ cưới.

Ấn Hoàng thái tử bảo, đúc ngày 17 tháng 1, niên hiệu Bảo Đại thứ 14, 1939. Trong lễ phong, Hoàng thái tử Bảo Long (3 tuổi) được vua ban tặng ấn này để sử dụng với vị trí, vai trò của mình.
Ngoài kim bảo và ngọc tỷ, vật biểu trưng quyền lực của các hoàng đế triều Nguyễn còn có bảo kiếm. Đáng chú ý nhất là thanh An dân bảo kiếm niên hiệu Khải Định có chuôi vàng nạm đá quý, vỏ đồi mồi bọc vàng.

Các thanh kiếm còn lại có chuôi ngọc bọc vàng hoặc chuôi ngà, vỏ đồi mồi bọc vàng hoặc bọc bạc…
Mũ miện của các vua triều Nguyễn hầu hết bị mục nên đã được phục dựng. Đây là mũ bình thiên được vua đội vào dịp tế Trời – Đất hàng năm ở đàn Nam Giao để cầu cho mưa thuận gió hòa, quốc thái dân an, thiên hạ thái bình. Gọi là mũ bình thiên vì đỉnh mũ là một mặt phẳng hình chữ nhật, trước và sau mũ mỗi phía kết 12 tua hạt ngọc lẫn hạt vàng, tượng trưng cho 12 tháng. Ngoài ra, mỗi bông hoa, hình mặt trời bằng vàng gắn trang trí trên mũ đều được tô điểm thêm bằng cách cẩn ngọc hoặc đá quý.

Mũ thượng triều được nhà vua sử dụng mỗi khi thiết triều, giải quyết các vấn đề lớn của quốc gia, thực hiện các nghi lễ khánh tiết của nhà nước, hoặc yết kiến sứ giả các nước bang giao, thực hiện các nghi lễ tế tôn miếu, tổ tông… Bảo vật được chế tác từ vàng, đá quý, san hô, kim sa.
Kim sách là một loại thư tịch cổ đặc biệt, dùng để ghi lại sắc mệnh, chiếu dụ vua ban về các việc chính sự, lễ nghi triều đình. Kim sách Đế hệ thi được đúc bằng vàng vào tháng Giêng, niên hiệu Minh Mệnh thứ 4, 1823.

Sách chép 20 chữ bộ Nhật và bài ngự chế Đế hệ thi do hoàng đế Minh Mệnh ban năm 1823, dùng tới 13 tờ vàng. Với bài ngự chế này, vua Minh Mệnh mong muốn thế hệ sau truyền nối ngôi vua tới 20 đời, được 500 năm, nhưng cuối cùng chỉ dừng lại ở chữ Vĩnh, tức đời thứ 5, do 11 vua nối tiếp thuộc cả chi khác hoặc thế hệ trước.
Hốt ngọc là vật biểu trưng quyền lực của nhà vua, cầm trên tay khi thiết triều.

Đi Huế để xem quang cảnh tái hiện hời nhà Nguyễn, các địa phương thu hoạch trái cây đặc sản đều cung tiến cho triều đình.









Từng là kỹ thuật chế tạo ra những sản phẩm rất được ưa chuộng thời Nguyễn nhưng pháp lam của du lịch Huế lại chịu cảnh thất truyền suốt một thời gian dài và hiện nay một lần nữa được hồi sinh.

Là tên để chỉ kỹ thuật tráng men trên kim loại, pháp lam được biết đến với những tác phẩm mỹ thuật hay các chi tiết trang trí trong kiến trúc Huế, cốt làm bằng đồng đỏ, bên ngoài phủ các lớp men nhiều màu tạo nên các họa tiết rực rỡ sắc màu.
Thế kỷ XVIII, thuyền buôn Trung Hoa khi cập cảng Thanh Hà – Bao Vinh đã mang đến những món pháp lang Quảng Đông. Thương nhân Huế thích mua để bày biện ở phòng khách. Đầu thời Nguyễn, quan lại sang nhà Thanh công cán cũng mua pháp lang về. Thấy giới quý tộc chuộng dùng sản phẩm pháp lam, nên ông Vũ Văn Mai sang Quảng Đông học nghề. Về nước, ông tâu lên vua và được giao cho lập xưởng chế tác pháp lang. Sách Đại Nam thực lục của Quốc sử quán triều Nguyễn cho hay: “Minh Mạng năm thứ 8 (1827) đặt tượng cục pháp lam. Vũ Văn Mai, thợ vẽ ở Nội tạo, học được nghề làm đồ pháp lam. Bèn sai đặt cục ấy, hạn cho 15 người, thiếu thì mộ mà sung vào”. Xưởng chế tác đặt ở khu Canh Nông trong Thành nội, Ái Tử (Quảng Trị) và Đồng Hới (Quảng Bình).

Pháp lam được trang trí ở cung điện, tôn miếu như điện Thái Hoà (Đại Nội), điện Sùng Ân (lăng Minh Mạng), điện Hoà Khiêm (lăng Tự Đức), điện Biểu Đức (lăng Thiệu Trị), điện Ngưng Hy (lăng Đồng Khánh),… Nó còn được sử dụng trong những bức hoành hoặc đối liễn, có chữ Hán chạm nổi, xung quanh trang trí cúc dây, dơi ngậm tua hoặc kim tiền. Người ta còn chế tác những chữ Hán rời, rồi ghép chúng trên những phiến gỗ hoặc phiến đá thanh để tạo thành những câu đối treo trong cung hoặc gắn trên phương môn trước các lăng vua. Hoặc làm đồ dùng trong cung đình như bát, đĩa, khay, chậu hoa, hộp trầu, hộp phấn,… hoặc làm đồ thờ như lư trầm, bát hương…
Pháp lam khởi nguyên từ triều Minh Mạng, phát triển rực rỡ dưới triều Thiệu Trị, đến triều Tự Đức thì phôi pha dần rồi mất hẳn. Dù nỗ lực phục hồi dưới triều Đồng Khánh song không phục hưng nổi mà rơi vào thoái trào rồi thất truyền. Nguyên nhân do tài chính eo hẹp không nhập được các màu men kim loại từ nước ngoài. Dù chỉ tồn tại 60 năm, nhưng di sản pháp lam của cố đô phong phú về số lượng, đa dạng về loại hình. Các kiểu thức vẫn còn lưu lại trên diềm trang trí, bình, đĩa, khay sinh hoạt, đồ thờ tự,… Nổi bật nhất là loại hình pháp lam ngoại thất với những chi tiết trang trí hình rồng, mây… gắn ở các bờ nóc, bờ quyết của cung điện, cửa tam quan trong lăng tẩm vua Nguyễn. Trình độ kỹ thuật chế tác pháp lam thời kỳ này không sắc nét, tinh xảo như pháp lam ở các nước khác. Nhưng pháp lam Huế khẳng định dấu ấn sáng tạo của người Việt, văn hoá Việt Nam, minh chứng cho thời kì độc lập, tự chủ của nhà Nguyễn.

Tồn tại trong môi trường khí hậu khắc nghiệt hai thế kỉ, lại bị chiến tranh tàn phá, nên nhiều mảng pháp lam trên các cung điện Huế đã biến mất hoặc bị hư hại nặng nề. Trong nỗ lực trùng tu, tôn tạo các công trình kiến trúc thời Nguyễn có dấu ấn của pháp lam Huế. Nhiều nhóm chuyên gia bảo tồn đã dày công nghiên cứu chất liệu pháp lam cổ, xây dựng phương pháp, kỹ thuật chế tác nhằm khôi phục pháp lam Huế trong điều kiện các thư tịch, bí quyết đều thất truyền.
Không cần phải đi Hội An, vì ở Sài Gòn cũng có một Hội An thu nhỏ với không khí phố Hội được thể hiện qua những mảng tường vàng, ô cửa xanh nép mình bên giàn hoa giấy um tùm.










Khách du lịch Huế có thể tìm mua món bún trộn tại chợ An Cựu.

Bún trộn nguyên liệu chính là miến, miến phải được trụng qua nước sôi sao cho sợi bún vừa mềm mà vẫn còn hơi dai một chút, hành tím xắt lát mỏng, phi thơm lên, cho thêm chút ớt bột để tạo màu, nêm chút gia vị sau đó trộn hỗn hợp với nhau, phải trộn liền tay để sợi miến không dính vào nhau và thấm đều gia vị.
Nguyên liệu tiếp theo trong món này là mít non hoặc vả, tùy sở thích mỗi người. Vả hay mít đều được gọt vỏ sạch, luộc chín và xắt thành lát mỏng, sau đó cũng đem trộn với hỗn hợp đã trộn với miến, ngoài ra còn trộn thêm với mè rang sẵn.
Thông thường, người ta dùng thịt heo mỡ được thái nhỏ, khuôn đậu rán vàng rồi xắt thành sợi nhỏ, nấm mèo, cà rốt thái sợi dài và nhỏ. Bốn thứ này được cho vào chảo xào thật đều, nêm gia vị sao cho thấm tháp, món bún trộn ngon hay không là ở khâu xào này.
Bún trộn phải ăn kèm với rau sống và bánh tráng, thêm chút đậu phộng rang dã đôi, nếu ai thích cay thì có thể cho chút tương ớt. Trộn đều tất cả các nguyên liệu như thế ta đã có tô bún trộn thơm ngon.

Bún trộn “made in Huế” được bán rất nhiều vào buổi chiều tại các chợ: An Cựu, Bến Ngự, chợ Xép Trần Quang Khải… với giá từ 7.000-10.000 đồng/tô. Với người Huế, bún trộn là một trong những món ăn được lựa chọn cho thực đơn “ bữa lỡ”, vừa ngon, vừa không bị ngán, phù hợp với cả ngày hè nóng nực cũng như tiết trời mát mẻ của mùa thu. Chính những món ăn dân dã, dễ làm, cùng những cách nêm nếm rất riêng của người Huế đã góp thêm nét độc đáo cho ẩm thực Huế. Nếu bạn có cơ hội một lần đến Huế, đừng quên ghé những gánh hàng rong hay các chợ để thưởng thức những hương vị rất Huế như món bún trộn, càng trộn càng ngon này!