Chú voi con thuở xưa, đến bây giờ vẫn là niềm tự hào xứ Tây Nguyên đất đỏ. Chú voi của biểu tượng, chú voi của niềm tin và chú voi sẽ giúp bạn có những trải nghiệm tuyệt vời về một miền đất Tây Nguyên đẹp tuyệt. Bạn đã thử một lần ngồi trên lưng voi và ngắm nhìn Tây Nguyên? Nếu chưa, hãy di chuyển thật nhanh đến xứ sở tuyệt diệu này.

Dọc theo đường Phan Bội châu, cách thành phố Buôn Ma Thuật khoảng 40km, bạn hoàn toàn có thể di chuyển bằng phương tiện xe máy. Ngoài ra, từ thành phố đi vào khu sinh thái Cầu Treo Buôn Đôn có một tuyến xe buýt 15 màu tím đặc trưng rẽ lối vào. Bạn có thể đi xe buýt để tránh việc lạc đường.
Đường đi đến Bản có phần quanh co, nhiều dốc nhưng khá đẹp, chẳng hề thiếu những đồi cây phủ chút đất đỏ, những giàn hoa giấy, hoa xác pháo nổi màu rực rỡ; những hàng cây xanh, những đồi cafe, tiêu điều bạt ngàn, pha chút tiếng la inh ỏi của đàn bê con chạy dông trên cả cánh đồng bát ngát.

Đến khu làng Bản Đôn, bạn sẽ ngạc nhiên bởi đường vào Bản rất bé, chỉ khoảng một mét rưỡi chiều rộng. Tuy nhiên khi lách qua những bậc thang thì bạn sẽ bất ngờ đấy! Một khu rừng thu nhỏ sẽ mở ra, đường vào trong Bản được nối đuôi nhau bằng những chiếc cầu treo khúc khuỷu.


Tiếp tục đi qua cây cầu treo kéo dài tận trong Bản, sẽ là cảm giác cực khoái chí với hình ảnh những chú voi đứng đợi bạn ngay cạnh chiếc nhà đài xinh xắn. Để có thể cưỡi “chú voi con ở Bản Đôn” và thưởng cái nắng gió Tây Nguyên theo cách riêng mình thì bắt buộc bạn phải mua vé cưỡi. Lệ phí cưỡi voi sẽ rơi vào khoảng 200 nghìn 40 mét (2-3 người); cưỡi voi lâu hơn thì chi phí cũng tăng thêm một chút tùy vào thời gian bạn muốn thăm thú.


Leo lên lưng voi, cả giấc mơ về tuổi thơ như được ùa về cùng lúc. Chú voi con ở Bản Đôn cũng đã già, chỉ còn sót lại năm. Thế nhưng năm chú voi ấy cũng đủ để tái hiện về một thiên sử ca anh hùng của con người Tây Nguyên. Cưỡi voi như được ngâm nga hết thảy về văn hóa Tây Nguyên, về con người và về cả lịch sử dân tộc. Ngần ấy cũng đủ để vẽ nên một bản tình ca Tây Nguyên hùng tráng, đẹp tuyệt vời.


Chú voi sẽ đưa bạn ngắm Tây Nguyên thật mộng mơ cùng dòng thác Sêrêpôk chảy mạnh uốn quanh Bản. Thiên nhiên hùng vĩ bao bọc cùng tiếng thác nước chảy mạnh siết khẽ phía dưới chân. Nắm chắc chiếc cũi chòng chành trên lưng voi, bạn sẽ được di chuyển dưới một bầu trời Tây Nguyên kì vĩ, đằng trước là cái nắng gắt của xứ Tây Nguyên, phía sau là hơi rừng phủ đọng trên từng tán cây ngọn cỏ. Ngồi trên lưng voi, làm chủ nhãn quan, bạn sẽ khám phá hết thảy những điều kì bí từ rừng xanh, bản nhỏ, thiên nhiên hoang dã, và cả những nét đẹp hoang sơ được che giấu cẩn thận sau lưng chừng bản. Tất cả đều là một bức tranh tuyệt đẹp.




Tây Nguyên đúng là một mảnh đất nắng gió khắt nghiệt. Dẫu vậy, một lần được đặt chân đến, được thưởng cái khí trời ngồn ngột ấy, chắc chắn rằng bạn sẽ mãi say đắm. Mảnh đất không có nhiều phù sa, cũng chẳng màu mỡ tươi tốt lại có một sức sống mãnh liệt, vẫn anh dũng như bao đời “T-nú”, vẫn dũng mãnh như một rừng xà nu, vẫn yêu đời như thuở cất vang tiếng hát: “Chú voi con ở Bản Đôn, chưa có ngà nên còn trẻ con”. Đó là một Tây Nguyên bạn sẽ thấy khi được ngắm từ xa, trên lưng của những chú voi Bản Đôn.




Bờ biển trải dài với làn nước xanh như ngọc bao bọc lấy những vách đá cao sừng sững, chỉ ngắm nhìn thôi cũng đủ thấy mê đắm.
Địa tầng ở đây rất đặc biệt, chỉ có khoảng 8 km lớp địa chất đặc biệt như thế này trên thế giới. Theo chia sẻ của các nhà làm phim thì khi khám phá ra bờ biển Zumaia, họ đã nhanh chóng nghĩ ra ý tưởng và bối cảnh cho bộ phim truyền hình nổi tiếng.
Còn riêng tôi, tôi chọn cho mình một chiếc xe máy, vừa tiết kiệm chi phí, vừa có thể rong ruổi trải nghiệm bụi đường, cái nắng và gió khắc nghiệt nơi đất khách. Cảm giác một mình một ngựa tiến sâu dần vào các cánh đồng, các làng mạc, các công trình kiến trúc, gặp gỡ những người dân xa lạ ở một quốc gia khác rất thú vị và mới mẻ.

Từ cửa khẩu chạy tiếp 106 km, đường gồ ghề nhiều đá dăm hơi khó đi sẽ đến được cầu giây văng Neak Loeung. Đây là cây cầu lớn nhất Campuchia nối đôi dòng sông Mê Kông. Qua khỏi cầu thì quãng đường 62km còn lại đường trải nhựa tốt và chạy êm hơn.
Sau 6 tiếng ngồi xe đau lưng, mệt mỏi, tôi chọn nghỉ tại một homestay khá nổi tiếng được xem là rẻ nhất ở Campuchia, có thể dễ dàng tìm đến nhờ vào google, bản đồ hoặc trang booking.vn. Ở đây bạn vừa được qua đêm với giá khá rẻ 3$ vừa có thể trò chuyện giao tiếp với người nước ngoài, trao dồi vốn tiếng Anh của mình.
Sau khi nhận phòng, nhận giường, cất xe kỹ lưỡng, vệ sinh cá nhân, tôi tiếp tục tham quan những địa điểm nổi tiếng nơi đây như chùa Wat Phnom. Ngôi chùa nức tiếng được một quả phụ giàu có xây trên một ngọn đồi nhân tạo. Truyền thuyết kể lại rằng sự ra đời của Wat Phnom gắn chặt với sự khởi đầu của Phnôm Pênh. Gía vé cho người nước ngoài 1$.
Điểm đến tiếp theo là cung điện Hoàng gia. Ấn tượng nhất là trước cung điện Hoàng gia có 1 quảng trường mà khi đến bạn sẽ bị choáng ngợp với đàn chim bồ câu không dưới vài nghìn con.
Vé vào cổng ở cung điện Hoàng gia là 3$/người. Mang theo máy chụp ảnh phí 2$/máy. Mang theo máy quay video phí 5$/máy.
Đêm cũng là lúc cung điện còn uy nghiêm và tráng lệ hơn
Người Campuchia cực kì thích ăn ốc. Ốc được bán khắp nơi nơi. Bạn mới gặp, người quen, anh chị em trong gia đình hay các cặp yêu nhau đều có thể rủ nhau ra bờ kè vừa tâm sự vừa ăn ốc.
Càng về đêm thì càng có nhiều thứ hay ho để trải nghiệm. Ở đây tôi bắt gặp một đội cảnh sát tập trung trước khi đi tuần tra. Tuần tra xong, họ mắc võng ngủ lại luôn xung quanh tượng đài độc lập.

Ở Sài Gòn có cafe bệt thì ở đây quán nhậu cũng bệt luôn
Việc nhìn thấy người dân chở 3 là điều quá bình thường, và dường như họ rất ghét tiếng ồn nên rất ít khi bóp còi.
Những người bán hàng vỉa hè ở đây cũng rất “tài nghệ” khi có thể chở nguyên một cái “nhà hàng” trên chiếc xe đơn giản.
Qua Cam mà không đi xe tuk tuk là 1 điều rất thiếu sót. Thường những bác tài ở đây đưa giá 5$ dù bạn có đi 1km hay 5 km. Nhưng giá tiền có thể giảm xuống tùy vào cách trả giá của bạn, thường thì chỉ 1$/1km.
Sau 1 ngày vui chơi ăn uống thả ga tôi tìm đến hòa lòng mình vào sự tĩnh lặng của màn đêm và không khí êm đềm của dòng sông Mê Kông huyền thoại. Tôi cũng ngồi lặng nghĩ và cảm nhận xem Campuchia có gì mà níu chân và thôi thúc tôi quay trở lại đến vậy. Rồi tôi nhận ra, cuộc sống ở đây thật bình lặng và chậm rãi. Dân cư không đông, đường phố không lớn không tấp nập, có tắc đường nhưng rất ít và đặc biệt là người dân sống cũng không hề ồn ào. Nhịp sống cứ lặng lẽ trôi êm đềm và dung dị như chính con người nơi đây vậy.
Chỉ 30 tiếng ngắn ngủi vi vu tới nước bạn nhưng cũng để lại trong tôi nhiều trải nghiệm thú vị và ấn tượng khó quên. Hi vọng những chia sẻ này đủ để các bạn tự tin bước ra thế giới bên ngoài và chinh phục những điều mới mẻ vẫn ngày đêm chờ đón các bạn.











Mỗi nơi sẽ đều có một nét riêng, văn hóa riêng, và con người với cá tính và cách sống riêng, Sài Gòn cũng vậy và nhiều người sẽ thích thú khi xem bộ ảnh giới trẻ Sài thành khoe niềm tự hào về những cái nhất của thành phố nơi mình sống.
Đầu tiên, các bạn trẻ Sài Gòn đã khoe những con hẻm nơi thành phố mình đang sống. Họ chia sẻ rằng khi bước vào con hẻm nhỏ, dường như bạn sẽ quên hết những con đường đông đúc, kẹt xe đầy khói bụi ngoài phố.
Sài Gòn nổi tiếng với những quán cafe vỉa hè, mở cửa từ rất sớm và dọn hàng vào tối khuya, chỉ ngồi cafe cóc bạn mới nghe được âm thanh lề đường vào những giờ rất đặc biệt.
Nói về cá tính của người Sài Gòn, ai cũng phải công nhận rằng họ phóng khoáng và sống không so đo tính toán.
Sài Gòn hai mùa mưa nắng, nắng thì “vỡ đầu”, mưa thì “phố biến thành sông”, nhưng mấy ai mà bỏ được cái chốn “khổ sở” này.
Nếu đi dọc những con phố cổ ở Sài Gòn, nhiều người rất ấn tượng với những tấm bảng quảng cáo vẽ tay. Dù thời nay, công nghệ in ấn khá hiện đại nhưng những tấm bảng hiệu vẽ tay vẫn đem lại cho chủ quán một niềm tự hào riêng.
Người Sài Gòn “giàu” lắm, họ sẵn sàng cho sách, bán những bữa ăn 0 đồng, với họ “cho đi” chính là “nhận lại”. Họ “giàu” cách chia sẻ về vật chất, tinh thần.
Người Sài Gòn không quan tâm đến việc mình có phải là dân Sài Gòn không, chỉ cần sống sao cho coi được.


















































