

























Xem thêm:
Đến Thái Lan, có thể bạn đã ăn đủ thứ, nào là tom yum, xôi xoài, xiên nướng, nộm miến, lab… nhưng rất có thể bạn đã bỏ quên mất món ăn rất phổ biến là som tam, vì nhiều người sẽ chỉ chép miệng, “ôi nộm đu đủ thôi mà”.

Som tam (hay som tum), đúng là nộm đu đủ kiểu Thái, nhưng nếu thật sự bạn mê đồ Thái, chắc chắn bạn sẽ không thể bỏ qua món ăn này. Món ăn xuất hiện hầu hết trên các con phố ở Thái Lan và có thể được coi là “quốc hồn quốc túy” bên cạnh tom yum. Năm 2011, CNNGo đã chọn som tam ở hạng 46 trong danh sách 50 món ăn ngon nhất thế giới.

Nguyên liệu của món ăn chỉ đơn giản là đu đủ sợi, trộn với các gia vị đặc trưng của Thái như vị chua của chanh, cay của ớt, mặn của nước mắm, hăng hăng của tỏi và một chút đường. Ăn kèm với som tam sẽ là tôm khô, lạc, cà chua và đậu đũa, bắp cải sống hoặc là cua đồng muối… Bạn có thể bắt gặp những người bán hàng trên bất kỳ con phố nào, kèm theo một chiếc xe đẩy cút kít, bày ra đủ các nguyên liệu và thoăn thoắt chế biến món ăn.

Đu đủ sẽ không bào như cách thông thường, dù đơn giản hơn. Người Thái thường dùng dao băm dọc quả đủ đủ, như cách người Việt băm bầu nấu canh, để tạo thành đường nhỏ, rồi thái mỏng để tạo thành sợi. Làm vậy, từng sợi đu đủ không bị nát mà vẫn giòn. Sau đó, họ dùng chày và cối giã các nguyên liệu rồi trộn đều với nhau để tạo thành món ăn ngon. Đây chính là kỹ thuật để làm được món som tam ngon đúng chất. Cái tên som tam cũng vì thế mà ra, “som” đọc là “sôm” có nghĩa là chua, “tam” đọc là “tằm” có nghĩa là giã, tựu chung, món ăn có nghĩa là salad chua kiểu Thái.

Người Thái và khách du lịch có thể ăn som tam trong các bữa chính như một món rau. Họ cũng có thể ăn riêng kiểu chơi chơi khi lang thang trên đường phố. Ở các nước láng giềng như Lào hay Campuchia, món ăn này cũng khá phổ biến, với thành phần và mùi vị không có nhiều khác biệt, được gọi với tên tam mak hung ở Lào và bok l’hong ở Campuchia.
Xem thêm:
Các loại mắm

Châu Đốc (An Giang) được mệnh danh là “vương quốc mắm” nhờ nằm ngay ngã ba sông Hậu, một trong hai nhánh của sông Mekong nổi tiếng với trữ lượng cá trong tự nhiên vô cùng phong phú. Đến Châu Đốc, bạn sẽ bắt gặp các loại hấp dẫn như mắm cá linh, cá lóc, cá trèn, ba khía, cá sặc… hay nổi tiếng nhất là mắm Thái được bày bán khắp nơi.
Mắm Châu Đốc có vị hơi ngọt đặt trưng của Nam Bộ nhưng bên trong lại mặn, rất thích hợp ăn cùng cơm trắng, đặc biệt vào những ngày mưa. Giá các loại mắm dao động từ vài chục nghìn đến hơn 100.000 đồng mỗi kg.
Nhiều thương hiệu mắm nổi tiếng ở Châu Đốc làm theo công thức gia truyền riêng nên vị cũng khác nhau. Bạn hãy nhờ người bán tư vấn để chọn loại mắm ngon nhất về làm quà. Du khách có thể mua ở chợ Châu Đốc hoặc khu vực ngay chân núi Sam.
Bánh phồng Phú Mỹ

Làng nghề bánh phồng Phú Mỹ hình thành, tồn tại và phát triển gần 70 năm nay, có 50 cơ sở sản xuất, thu hút khoảng 300 lao động. Trong đó, các gia đình nổi tiếng có truyền thống làm bánh như gia đình cụ Lê Minh Dơn, Ngô Thị Dờn, Trần Văn Tâm…
Bánh phồng Phú Mỹ nhỏ bằng cái đĩa con nhưng khi nướng chín phồng to hơn cái quạt nan. Bánh vừa xốp, vừa mềm, có vị béo của nếp, vị ngọt của đường, mùi thơm của sữa, mè, đậu nành, đậu phộng… tạo nên hương vị đặc trưng và không thể thiếu trong bữa ăn ngày Tết hay các dịp đám tiệc, cưới hỏi.
Các loại khô

Ngoài các loại mắm, khô cá cũng là món ăn nổi tiếng ở An Giang. Vì lượng cá quá nhiều và tươi ngon nên khô ở đây cũng đa dạng như khô cá linh, cá sặc, cá tra…
Châu Đốc còn có món khô bò rất ngon, chia làm 3 loại gồm khô bò vàng cứng và giòn, khô bò nâu sẫm cứng nhưng không giòn và khô bò nâu xốp giòn, dẻo. Khô Châu Đốc chính là một trong những món du khách rất hay mua về làm quà.
Quả mây gai và me Thái

Đến Châu Đốc, bạn rất dễ bị mê hoặc bởi những trái me Thái chín ngọt lịm thơm lừng bày bán khắp nơi. Thỉnh thoảng bạn cũng sẽ bắt gặp những sạp hàng bán mây gai, một loại quả đặc trưng mà ở Việt Nam, chỉ An Giang mới có.
Mây gai màu cam, khi chín ngả sang hơi đen, rất nhẹ, xuất xứ Thái Lan và được nhập về An Giang qua biên giới Campuchia. Bên ngoài quả có gai nhỏ nhưng không nhọn, rất dễ bóc vỏ. Mây gai có mùi thơm vừa giống mít, vừa có chút hương của núi rừng.
Sau khi bóc lớp vỏ gai, bạn sẽ được thưởng thức vị ngọt ngọt chua chua rất đặc trưng. Tuy nhiên, quả mây gai chỉ để được khoảng vài ngày. Bạn nên chọn mua quả chưa chín trước khi về để lúc biếu, món quà vẫn trong trạng thái tốt và vừa chín tới.
Cá leo nướng muối ớt

Một trong những món ăn mà bạn nhất định phải thử khi đặt chân lên mảnh đất An Giang là cá leo nướng muối ớt thơm ngon, béo ngậy. Cá leo là một loài nước ngọt, có giá trị dinh dưỡng cao. Loài cá này được phân bố ở nhiều vùng khác nhau và sông Tiền, sông Hậu là nơi tập trung nhiều cá leo nhất.
Không còn gì thú vị hơn khi về vùng An Giang dạo quanh miền sông nước, thưởng thức món cá leo thơm ngon độc đáo trong không khí yên bình, trong lành vào dịp mùa nước nổi. Bạn có thể mua cá leo về làm quà với giá từ 100.000 đến 130.000 đồng/kg.
Thốt nốt

Nhắc đến An Giang, không thể quên những món ăn làm từ thốt nốt. Trong đó, thốt nốt tươi rất mềm, vị hơi giống dừa nhưng ăn mát hơn. Bạn có thể mua loại ngâm sẵn trong hũ về làm quà vì để được tới một năm, tuy nhiên tuyệt vời nhất vẫn là thốt nốt tươi.
Lưu ý quan trọng là thốt nốt tươi chỉ để được khoảng 2 – 3 ngày trong tủ lạnh, nước có bán sẵn ngoài chợ nhưng nên bảo quản trong vòng 24 giờ, khi mua về cần sử dụng liền. Ngoài ra, đường thốt nốt dùng để kho cá, pha nước chanh uống rất ngon và mát.
Gỏi sầu đâu

Cây sầu đâu mọc nhiều ở các vùng Tri Tôn, Châu Đốc, Tịnh Biên (An Giang). Món gỏi này được chế biến đơn giản, nhanh gọn. Lá non và hoa sầu đâu được rửa sạch trụng qua nước sôi cho bớt đắng, sau đó để ráo nước. Dưa leo, thơm (dứa) và xoài thái mỏng hoặc xắt sợi. Người miền Tây thường làm món gỏi sầu đâu khô cá lóc hoặc khô cá sặc. Khô cá nướng xé nhỏ, thịt ba chỉ luộc xong thái mỏng, cho thêm ít tôm bóc vỏ.
Về An Giang mùa này, nhiều quán ăn, nhà hàng có món gỏi sầu đâu khô cá sặc trong thực đơn, đừng ngại ngần gọi một đĩa. Còn nếu có người quen, bạn bè ở vùng Châu Đốc, chắc chắn bạn sẽ được “thết đãi” món ăn khiến bạn nhớ mãi, vì vị đắng, vì cái độc đáo của mùa nước về, và cả vì tâm tình của người miền Tây.
Cà na đập

Từ bao đời nay, cây cà na trở thành người bạn thân quen đối với người dân miền Tây. Rễ cây cà na thường bám chặt lấy nhau thành chùm nên giữ đất và có công dụng chắn sóng rất tốt. Bông cà na búp có màu xanh lợt, khi nở lại có màu trắng rất đẹp. Đến mùa nước nổi, những bông ấy sẽ trở thành những chùm trái căng tròn. Trái cà na có hình bầu dục, to bằng đầu ngón tay. Trái non có màu xanh, đến lúc chín ngả sang màu vàng lợt, vị chua chát thật hấp dẫn.
Chợ Châu Đốc chỉ có duy nhất một người bán cà na đập – món ăn được đặt tên theo cách chế biến. Quả cà na tươi, sau khi đập nát, vắt bớt nước và chà xát để ra hết chất chát thì đem dầm đường, chờ khoảng vài tiếng đồng hồ là có thể sử dụng.
Món này phải khéo léo sao cho quả cà na bị đập không quá nát, vẫn giữ màu xanh tươi sau khi chà xát, vắt nước nhưng hương vị còn nguyên, ăn vẫn giòn. Cà na đập ăn chung với muối ớt, vừa ngọt, vừa giòn rất ngon. Giá món này khá đắt, khoảng 100.000 đồng mỗi kg. Bạn có thể mặc cả nếu mua nhiều.
Tung lò mò

“Tung lò mò” chính là một tên gọi khác của món lạp xưởng bò. Đây là món ngon độc đáo của người Chăm ở An Giang. Từ lâu, người Kinh cũng ưa thích và chế biến món lạp xưởng bò gần giống như của người Chăm và hiện phổ biến rộng rãi ở phường Núi Sam, Châu Đốc, Tịnh Biên và Tri Tôn.
Khác lạp xưởng lợn, lạp xưởng bò sau khi làm xong chỉ cần phơi cho khô là có thể đem chiên hoặc nướng. Hấp dẫn nhất là lạp xưởng nướng trên bếp than hồng. Khi nướng chín xong cắt ra thành viên có màu đỏ hồng, hương bay thơm phức không còn mùi mỡ bò.
“Tung lò mò” nướng nên chín tới đâu, ăn tới đó. Bạn sẽ thấy vị ngọt bùi của thịt và mỡ bò, vị chua chua của cơm nguội lên men hòa cùng gia vị cay của ớt, lại ăn kèm với rau sống, rau cần tươi, vị chua của khế, vị chát của chuối sống. Lạp xưởng bò khi ăn phải chấm muối tiêu chanh hoặc tương ớt. Hấp dẫn hơn là có ăn kèm rau sống và ăn chung với bún hoặc bánh mì.
Cốm dẹp An Giang

Nếu người Hà Nội tự hào vì có cốm Làng Vòng thì người Khmer ở Trà Vinh, Sóc Trăng, An Giang cũng có món nếp dẹp để mời khách phương xa mỗi khi đến thăm nhà vào mùa gặt. Nếp trước lúc thu hoạch khoảng 10 ngày còn chưa già sẽ được gặt về trút lấy hạt ngâm nước nửa ngày vớt ra để ráo.
Ngâm nếp phải canh giờ nếu không ngâm lâu hạt nếp mềm cốm sẽ nhão, ngâm thời gian ngắn thì hạt nếp sẽ khô cứng. Rang nếp phải là người quen tay và rang trong nồi đất nhằm giữ được nhiệt nóng lâu hơn. Một lần rang rất mất thời gian và công sức chỉ một chén nếp, trút vừa đáy nồi đất giúp việc đảo rang được dễ dàng và hạt nếp nở chín dẻo đều.
Bún cá Long Xuyên

Bún cá nấu thì không quá khó, nhưng đòi hỏi sự khéo léo, kỳ công. Nước lèo sẽ được nấu từ nước luộc cá (có nhiều người bán còn cho thêm xí quách vào nấu để nước tăng thêm vị ngọt). Nấu sao mà nồi nước lèo phải trong, có vị ngọt của cá và đặc biệt không tanh mùi cá. Cá phải là loại cá lóc đồng còn tươi sống, thì khi nấu thịt cá mới có thể ngon và ngọt.
Cá sau khi luộc chín, gỡ lấy phần nạt và bỏ đi phần đầu và xương cá. Khi bóc cá đòi hỏi sự khéo léo, cẩn thận vì nếu xương cá còn sót lại thì rất dễ bị hóc xướng cá. Phần nạc cá sẽ được ướp gia vị cùng với bột nghệ (hoặc nghệ tươi tùy theo người nấu) và xào sơ cho thấm gia vị để lấn át mùi tanh của cá.
Tô bún cá dọn ra bắt mắt với màu vàng ươm của cá lóc đồng, bắp chuối cắt mỏng và màu xanh của rau muống và rau răm. Bên cạnh tô bún là cái đầu cá lóc nóng hồi đặc biệt kèm với chén muối ớt và chanh làm cho món bún lại càng thêm hấp dẫn.
Bò cạp Bảy Núi

Bò cạp hay còn gọi là “bù kẹp”, có màu đen nhánh, hai càng to kềnh, to cỡ con dế cơm. Thoạt nhìn bò cạp trông giống con gián bò lổn ngổn. Về vùng Bảy Núi có thể thấy loại này được bán dọc hai bên đường. Để có được những con bò cạp thế này, những người chuyên săn lùng con vật này phải lên núi. Họ trang bị một cây cuốc, một cây kẹp và xô. Tìm thấy tảng đá nào khả nghi, họ chỉ cần lật tảng đá sang một bên, nhìn miệng hang thò kẹp vào.
Sau khi “thu hoạch” xong, họ mang bò cạp về bỏ vào thau vài ngày cho “sạch bụng”. Để nguyên con vậy và rửa sạch, cho vào chảo mỡ hoặc dầu đang sôi. Khoảng vài phút sau, bò cạp chín, bốc mùi thơm lạ lùng. Bò cạp dùng kèm rau thơm, cà chua, dưa leo và vài cọng ngò, chấm với muối tiêu chanh. Cắn một miếng, giòn rụm và vị beo béo. Theo những người sành ăn món này, bụng của bò cạp mới là phần ngon nhất.
Ngoài những món ngon trên, khi đến An Giang bạn cũng không nên bỏ qua lẩu mắm Châu Đốc, ba khía muối, xôi phồng chợ mới hay bò bảy món núi Sam…








Xem thêm:
Những ngày gần đây, giới trẻ ở huyện Krông Ana và các vùng lân cận trên địa bàn tỉnh đang “phát sốt” vì cánh đồng hoa tím được mệnh danh là “Cánh đồng oải hương ở Đắk Lắk” nằm ở buôn K62, xã Băng A Drênh, huyện Krông Ana.
Theo người dân nơi đây cho biết, những bông hoa tím biếc nở trên cánh đồng từ sau vụ thu hoạch lúa hồi cuối tháng 12 âm lịch. Tuy nhiên chỉ từ sau dịp Tết Nguyên đán Đinh Dậu hoa mới nở nhiều và trên diện rộng tạo nên một thảm hoa bắt mắt. Nhiều bạn trẻ sau khi biết thông tin đã tìm đến tham quan cánh đồng hoa ấn tượng này.


Vào những ngày này, tại Krông Ana (Đắk Lắk) tấp nập các bạn trẻ đến khám phá vườn hoa màu tím tuyệt đẹp.


Màu tím của hoa trải dài ngút ngàn khiến bất kì ai đặt chân đến đây cũng phải ngỡ mình đang lạc bước trên những cánh đồng hoa lavender ở nước Pháp.


Giới trẻ thỏa sức tạo dáng chụp ảnh cùng cánh đồng hoa tím rực rỡ.


Cánh đồng hoa tím đang gây sốt ở Đắk Lắk, nằm cách trung tâm Thành phố Buôn Ma Thuột khoảng 40km. Đường đến cánh đồng hoa này khá dễ đi, vậy nên sẽ chẳng có lí do gì cản trở bạn đến đây chụp lại những bức hình đẹp lung linh.
Du lịch Hạ Long du khách có thể kết hợp bộ môn lướt ván Stand Up Paddle trên vịnh Lan Hạ thuộc quần đảo Cát Bà.
Stand Up Paddle có nguồn gốc từ Hawaii. Đây là một bộ môn thể thao dưới nước rất phổ biến trên thế giới nhưng chỉ mới có mặt tại Việt Nam những năm gần đây. Môn thể thao này có thể được gọi là ván lướt sóng có mái chèo vì thực chất đây chính là nguồn gốc của môn lướt sóng hiện đại.

Nằm ở phía Nam Hạ Long, vịnh Lan Hạ là vịnh đảo bao quanh quần đảo Cát Bà, một địa điểm du lịch hấp dẫn vẫn còn giữ được nhiều nét hoang sơ. Vùng vịnh này mang lại cho du khách cảm giác yên bình bởi tất cả những hòn đảo lớn nhỏ ở đây đều được bao phủ bởi màu xanh ngắt của cây cối, mặt nước yên ả và lôi cuốn bởi màu xanh ngọc bích. Đôi khi bạn còn có thể bắt gặp hình ảnh những chú khỉ vui nhộn nô đùa, nhảy nhót trên cây tại khu vực đảo khỉ và những cánh chim biển chao lượn trên nền trời xanh biếc. Tất cả tạo nên một bức tranh thơ mộng, hiền hòa.

Khác với Hạ Long, vịnh Lan Hạ có rất nhiều bãi cát nhỏ và hoang vắng nằm dưới chân những ngọn núi đá vôi. Nơi đây thường không có sóng lớn nên rất thích hợp để tắm biển và thư giãn. Đó cũng chính là những nơi tuyệt vời để du khách có thể tự mình đến khám phá bằng kayak hay đặc biệt là bằng Stand Up Paddle (gọi tắt là ván SUP) – loại hình được công ty du thuyền V’Spirit đưa vào chương trình tham quan vịnh Hạ Long 3 ngày 2 đêm để du khách trải nghiệm.
Ván SUP gần giống với ván lướt sóng thông thường và thậm chí có thể sử dụng làm ván lướt sóng. Tuy nhiên ván SUP được trang bị thêm mái chèo để bạn có thể di chuyển được xa hơn và trên nhiều loại hình mặt nước hơn. Ván SUP giúp bạn có được cảm giác khác lạ không giống như khi sử dụng kayak truyền thống. Bạn không chỉ ngồi mà với các tư thế nằm, quỳ, thậm chí là đứng, vẫn có thể thoải mái điều khiển SUP một cách thuần thục chỉ sau 1 giờ làm quen.

Bạn có thể trải nghiệm cảm giác vừa nằm đọc sách, thư giãn, ngắm phong cảnh tuyệt đẹp của vịnh Lan Hạ, thả mình dưới dòng nước xanh trong mát dịu, hay là tập những động tác yoga điêu luyện ngay trên ván SUP của mình. Ván SUP thường dành cho một người tuy nhiên 2 người có thân hình nhỏ nhắn vẫn có thể sử dụng chung một ván SUP.
Tại vịnh Lan Hạ, bạn cũng có thể sử dụng ván SUP để thăm làng chài nổi Vạn Giá (một ngôi làng có lịch sử hàng trăm năm) để tìm hiểu thêm về cuộc sống của người dân nơi đây hay tham quan hang Sáng (một hồ nước tự nhiên được bao quanh bởi những dãy núi đá vôi), hang Tối (chỉ có thể tham quan khi thủy triều chưa lên cao che lấp cửa hang)…
Xem thêm:
Nhắc đến Châu Đốc (An Giang), du khách nghĩ ngay đến miếu bà chúa Xứ ở chân núi Sam, Vương quốc mắm – chợ Châu Đốc… Lịch trình phượt hành hương Châu Đốc hai ngày hai đêm với một triệu đồng sẽ giúp bạn khám phá vùng đất này.
Đi như thế nào?
Từ TP.HCM – Châu Đốc (An Giang) – TP.HCM đi xe khách.
Tại Châu Đốc, bạn có thể thuê xe máy hay đi xe lôi, xe ôm, xe bus.

Ở đâu?
Các khách sạn, nhà nghỉ ở các tuyến đường thuộc trung tâm TP.Châu Đốc hay ngay chân núi Sam. Giá thuê từ 250.000-350.000 đồng.
Bạn có thể tham khảo danh sách khách sạn ở An Giang tại Chudu24. Nếu có nhu cầu đặt phòng, bạn gọi đến tổng đài 1900 5454 40 để nhận giá tốt nhất.
Mang theo gì?
Quần áo gọn gàng, kín đáo, giày dép bệt.

Chi phí dự tính
Xe khách: 240.000 đồng khứ hồi
Khách sạn: 300.000 đồng
Ăn: 30.000 x 6 = 180.000 đồng
Xe bus: 30.000 đồng
Thuyền ở rừng tràm: 70.000 đồng
Thuê xe máy: 120.000 đồng (ngày thứ 2).
Thuyền tham quan búng: 100.000 đồng một người.
Tổng chi phí: 1 triệu đồng.

Đêm 1: Từ TP.HCM – Châu Đốc (An Giang)
22h: Khởi hành từ TP.HCM – Châu Đốc.
Bạn có thể mua vé tuyến TP.HCM – Châu Đốc ở bến xe miền Tây hoặc văn phòng của các hãng. Giá vé dao động từ 100.000-150.000 đồng một vé một chiều. Thời gian di chuyển khoảng 6-7 tiếng.

Ngày 1: Rừng tràm Trà Sư – miếu Bà – núi Sam
5h: Đến Châu Đốc, ghé chợ ăn sáng, uống cà phê. Các món gợi ý gồm bún cá, bún kèn, cháo lòng… Giá các món ăn giao động từ 20.000-30.000 đồng.
6h30: Bắt xe bus tuyến Châu Đốc – Tịnh Biên. Trên đường đi, bạn báo tài xế cho xuống rừng tràm Trà Sư. Giá vé khoảng 15.000 đồng một người.
Sau khi xuống xe, bạn có thể đi vào rừng bằng xuồng hoặc đi xe ôm. Đến nơi, bạn tham quan bằng xuồng, lên tháp ngắm cảnh. Về bữa trưa, bạn có thể thưởng thức ở đây. Tuy nhiên, để tiết kiệm chi phí, lịch trình này gợi ý bạn dùng bữa trưa ở núi Sam.

12h: Đến núi Sam. Ăn trưa. Các món gợi ý gồm cháo bò, lẩu bò, bún, cơm. Nghỉ ngơi.
14h: Đến miếu bà chúa Xứ. Lúc này khách hành hương đến miếu Bà có thể rất đông, bạn có thể viếng sáng hôm sau. Viếng các đền, miếu gần đó như đền Thoại Ngọc Hầu…
16h: Đi bộ lên đỉnh núi Sam. Từ miếu bà chúa Xứ lên đỉnh núi Sam khoảng 6 km. Đường nhựa, đẹp, dễ dàng di chuyển.
17h30: Ngắm hoàng hôn trên đỉnh núi Sam, thu vào tầm mắt thành phố Châu Đốc.
18h: Xuống núi.
19h: Nhận phòng.
19h30: Ăn tối.
20h30: Thuê xe lôi chở một vòng trung tâm TP.Châu Đốc, ngắm các đền, chùa nổi tiếng.

Ngày 2: Búng Bình Thiên – Châu Đốc – TP.HCM
5h: Viếng miếu bà chúa Xứ. Lúc này lượng khách thập phương không đông, bạn sẽ không phải chen lấn.
8h: Thuê xe ôm đi búng Bình Thiên. Đoạn đường dài 25 km. Thời gian di chuyển 30-40 phút.
8h30: Đến búng. Thuê thuyền khám phá búng. Giá thuê dao động từ 300.000-500.000 đồng một thuyền. Mỗi thuyền chở khoảng 4-6 người. Thời gian di chuyển quanh búng khoảng 30-40 phút.

9h30: Tìm hiểu đời sống của đồng bào Chăm ven búng. Thưởng thức các món ăn vặt bán trước nhà.
10h30: Viếng thánh đường của người Chăm.
11h30: Trở về khách sạn, trả phòng.
12h: Đến chợ Châu Đốc, ăn trưa, tham quan mua sắm. Ngoài mắm, bạn có thể mua bánh, kẹo, thú nhồi bông, mỹ phẩm… được nhập từ Campuchia.
15h: Lên xe từ Châu Đốc – TP.HCM, kết thúc lịch trình hành hương Châu Đốc hai ngày hai đêm.

Lưu ý khi viếng miếu bà chúa Xứ

Xem thêm:
Theo truyền thuyết, khoảng năm 1840 Cà Mau là vùng đất đồng hoang cỏ dại. Trong dòng người đi khai hoang mở đất có người thư sinh tên Tô Quang Xuân, khi đến bờ kênh Quảng Lộ, Phụng Hiệp đã dựng một ngôi am nhỏ để cầu khẩn trời đất ban cho mưa thuận gió hòa, cuộc sống của bà con ấm no. Ông vừa giảng đạo vừa làn nghề bắt mạch bốc thuốc chữa bệnh cho nhân dân quanh vùng. Tiếng lành đồn xa, mọi người tìm đến ngày càng đông. Một hôm, trong lúc ông đang giảng đạo thì bỗng một con cọp lớn xuất hiện khiến mọi người vô cùng hoảng sợ (Cà Mau xưa kia là vùng đất ‘dưới sông sấu lội trên rừng cọp um). Con cọp bất ngờ đến nằm phủ phục dưới chân ông, thì ra con cọp đang bị thương. Ông cho băng bó và chữa trị cho cọp cho đến khi vết thương lành hẳn cọp mới quay về rừng, ít lâu sau cọp quay lại chùa hàng ngày và nghe giảng kinh cùng các đệ tử khác.
Một số tên lang băm đã cấu kết với tên hương hào trong vùng là Đỗ Văn Viễn đem chuyện này tâu với quan trên tận Gia Định, vu cho ông là “gian đạo”. Ông bị bắt đem ông về Sài Gòn quản thúc. Tài năng đức độ của Tô Quang Xuân
đã làm các quan trên kính phục, ông được đưa về Huế. Tại đây ông thọ giới xuất gia ở chùa Kim Chưởng, pháp hiệu Thích Trí Tâm, huệ căn của ông được các vị cao tăng biết đến, họ báo lên vua nhà Nguyễn. Vua cho ông vào gặp và thử thách rất nhiều (bày yến tiệc thết đãi, trải chiếu hoa có hình Phật cho ông ngồi…), nhưng tất cả đều được ông ứng xử đúng chuẩn mực của người tu hành.
Sau khi thọ giới được 7 ngày, ông viên tịch. Vua sắc phong cho ông làm “hòa thượng” đồng thời ban cho gấm vóc và cử người đưa di hài về đến tận Cà Mau.
Tương truyền ngày ông nhập tháp, chim chóc trong vùng kéo đến rất đông, con hổ mà ông cứu ngày nào cũng đến phủ phục bên tháp và ở mãi nơi đó cho đến chết. Để tưởng nhớ lòng trung nghĩa của con hổ, người dân đã dựng một ngôi tháp thờ, hiện nay tháp vẫn còn phía sau chùa, được các hòa thượng gọi là tháp sư cậu.
Sau khi nhập tháp, dân trong vùng tôn kính gọi là chùa Phật Tổ – xem ông như Phật Tổ. Nhà vua thấy sự đắc đạo của ông đã xuống chiếu sắc phong cho ngôi chùa của ông với tên gọi là “Sắc Tứ Quan Âm cổ tự”.
Ngày nay, chùa Phật Tổ tọa lạc tại khóm 2 phường 4 thành phố Cà Mau, cách trung tâm tỉnh khoảng 1,5km về hướng Tây. Trải qua thời gian chùa đã được tu sửa nhiều lần, tuy nhiên về cơ bản vẫn giữ được hiện trạng của ngôi chùa cổ và các hiện vật phụng thờ, sắc phong của Vua ban vẫn còn lưu giữ cho đến ngày nay.
Hai bên cổng chùa các câu đối vẫn còn nguyên vẹn. Các bức vách bên hông chùa tạc hình ảnh theo thứ tự thời gian, các bức tranh này có giá trị thẩm mỹ tôn tạo thêm giá trị nghệ thuật của ngôi chùa.

Khuôn viên chùa được bố trí hài hòa, tượng Quan Thế Âm lộ thiên đứng trên tòa sen, tay cầm tịnh bình, nét mặt hiền hòa. Chánh điện được làm từ năm 1937. Ngôi tam bảo thờ nhiều tượng Phật chia thành 3 tầng, trên cùng là tượng Thích Ca Mầu Ni với kích thước lớn. Nét đặc sắc trong đường nét kiến trúc ở ngôi tam bảo là đồ sứ ốp vào các họa tiết tạo thành một án thờ có linh vật long – lân – quy – phụng bao quanh ngôi chánh điện như một chiếc lọng che các tượng Phật.
Án thờ hòa thượng Thích Trí Tâm được đặt trong một bệ cao 1,47m, rộng 1,52m. Đây là một công trình nghệ thuật đặc sắc trong ngôi chánh điện, nét trạm trổ họa tiết điêu khắc cách điệu thoáng và sinh động, ở giữa là hai câu đối:“Nhất Tự Quyền Hành Năng Chấn Tỉnh/ Chúng Tăng Bảo Chướng Vĩnh An Hòa” qua năm tháng vẫn còn giữ được nét sắc sảo. Ngoài ra bệ thờ này có bia đá được dựng lúc xây lại chùa năm 1937, là bản khắc bằng chữ Hán ghi nguyên văn sắc phong của vua Thiệu Trị thứ II (1842) cho chùa.
Hàng năm, cứ vào ngày rằm giáng giêng, rằm tháng bảy âm lịch, chùa tổ chức lễ hội nguyên tiêu và lễ vu lan rất lớn. Khách thập phương về viếng chùa, chiêm ngưỡng, thành tâm cúng bái rất đông. Ai cũng khấn nguyện mong cho cuộc sống được thanh bình, được phúc lộc bình an.
Chùa Phật Tổ được Bộ Văn hóa Thông tin (nay là Bộ Văn hóa Thể thao và Du lịch) công nhận là di tích kiến trúc nghệ thuật quốc gia ngày 24/11/2000.
Chùa Phật Tổ là niềm tự hào của người dân Cà Mau không chỉ về lối kiến trúc độc đáo cổ xưa mà còn là nơi sinh hoạt văn hóa tâm linh của nhân dân trong vùng và khách thập phương khi đến viếng và chiêm bái.
Không tuân theo quy định về dung dịch trong hành lý xách tay: Không gì bất tiện bằng việc qua cửa kiểm tra an ninh và phát hiện ra chai dầu gội, nước hoa hay kem chống nắng trong hành lý vượt quá quy định về chất lỏng. Trước khi ra sân bay, bạn nên kiểm tra lại lần nữa để chắc chắn các dung dịch mang lên máy bay không vượt quá 100 ml, và được cho vào túi bóng trong suốt. Ảnh: ScoopWhoop.
Không bọc gói lọ chứa dung dịch cẩn thận: Khi máy bay cất cánh và hạ cánh, độ cao và áp suất thay đổi nhanh, khiến không khí trong các lọ chứa dung dịch co giãn và có thể rò rỉ. Do đó, bạn nên dán băng dính kín nắp các lọ dựng dung dịch như mỹ phẩm, nước hoa, cho vào túi bóng hoặc để tránh xa quần áo. Ảnh: Expedia Blog.
Đem quá nhiều đồ: Việc chuẩn bị kỹ càng cho mọi tình huống là tốt, nhưng bạn không cần mang váy dạ hội khi đi cắm trại. Để tránh đem quá nhiều đồ, bạn nên chọn quần áo có màu cơ bản, dễ kết hợp với nhau. Bạn có thể làm theo quy tắc ba áo một quần, đồng thời chọn đồ có thể mặc theo lớp (như áo ba lỗ và áo dài tay) để thay đổi phù hợp với thời tiết. Ảnh: Shutterstock.
Hành lý xách tay quá cân: Nếu bạn có ý định chỉ mang theo hành lý xách tay, hãy chú ý tới quy định của hãng. Một số hãng có thể cho qua túi quá khổ (không vừa ngăn hành lý phía trên), còn phần lớn sẽ yêu cầu bạn đi ký gửi hành lý. Đồng thời, việc dỡ đồ ra cân đối các túi ở cổng lên máy bay sẽ khiến bạn mất thời gian và rất ngại ngần. Ảnh: Killerbayer/ iStock.
Không xem dự báo thời tiết ở điểm đến: Nếu không chú ý tới tình hình thời tiết, bạn sẽ mang đồ không phù hợp, như đem quần short khi cần quần dài, đem áo len khi chỉ cần áo phông. Hãy xem dự báo và đem thêm một vài bộ đồ dự phòng, như áo khoác nhẹ, quần short… nếu không muốn phải chi tiền để mua quần áo khẩn cấp. Ảnh: Marcin Wichary/Flickr.
Không tiết kiệm không gian: Cuộn quần áo lại là một cách để tận dụng khoảng trống trong vali. Bạn có thể cuộn chặt đồ, sau đó để những món nặng hơn (áo len, quần jean) phía đáy vali, gần bánh xe để cân bằng trọng lượng. Nếu cần giữ quần áo không bị nhăn, bạn có thể để nguyên túi bóng của hàng giặt và treo chúng lên ngay khi tới nơi. Ảnh: Krisblackphotography/iStock.
Cất giày sai cách: Cách tốt nhất để tránh giày làm bẩn quần áo là sử dụng túi đựng giày. Nếu không, bạn hãy úp hai đế giày vào nhau và để phía cuối vali gần bánh xe. Chọn loại giày phù hợp với nhiều tình huống để không phải mang quá nhiều đôi. Thường bạn chỉ cần một đôi giày sneaker, một đôi giày lười và một đôi giày lịch sự là đủ cho toàn bộ chuyến đi. Ảnh: Nito100/iStock.
Quên đem đồ bơi: Hãy nhớ luôn đem theo đồ bơi, phòng khi nơi đến có bể bơi, suối nước nóng hay một chuyến đi biển bất ngờ. Ảnh: Pinterest.
Không đem theo túi nhỏ: Những chiếc túi vải nhỏ nhẹ, có thể gấp gọn bỏ trong vali và có nhiều công dụng. Chúng đựng được chai nước, kem chống nắng, quà lưu niệm bạn mua trên đường đi, hay bỏ đồ ăn vặt khi lên máy bay. Vào cuối chuyến đi, bạn có thể bỏ quần áo bẩn vào túi để tiện giặt lúc về nhà. Ảnh: Islands.
Chờ tới phút cuối mới xếp đồ: Việc vội vàng nhét đồ vào vali sẽ khiến bạn dễ rơi vào tình trạng thừa thứ không cần dùng, và quên thứ quan trọng. Bạn cần dành thời gian suy nghĩ mình sẽ tham gia hoạt động gì, phải đem quần áo hay loại giày nào. Bạn nên bắt đầu xếp đồ ít nhất một ngày trước khi lên đường. Ảnh: Dailymail.

Tục hát soong hao của người Nùng bắt đầu từ Tết Nguyên đán kéo dài đến hết mùa xuân. Người Nùng ở Lục Ngạn vẫn có câu hát truyền khẩu “soong hao pây lỉn xuân hát lượn, pú lượn là pú vui” (hai ta đi chơi xuân hát lượn, không lượn là không vui). Vào mùa soong hao người Nùng ở Lục Ngạn thường mời người Nùng ở Lạng Sơn cùng các vùng lân cận xuống dự hội. Các bạn hát từ Lạng Sơn về thường đi thành từng đoàn. Mỗi đoàn thường có người già đi theo làm nhiệm vụ giao dịch tổ chức. Để tỏ lòng mến khách, dân bản thường giữ khách ở lại vài ngày cùng vui chơi ca hát và thăm hỏi lẫn nhau. Vào hội soong hao, thanh niên dân tộc Nùng hát trong làng, ngoài bản, bên những cánh rừng hoặc ở các chợ trung tâm. Đi hát hội cũng là dịp đi mua sắm các vật dụng gia đình, đi chơi chợ ngày xuân.
Anh Vi Văn Tà (50 tuổi, thôn Đấp xã Sơn Hải), một trong những nghệ nhân dân gian có nhiều đóng góp trong việc giữ gìn và phát huy văn hóa soong hao kể rằng: 30 năm trước khi còn là bộ đội đóng quân ở Đình Lập, Lộc Bình (Lạng Sơn), dù đang là người lính nhưng câu soong hao gọi bạn mỗi độ xuân về làm náo nức trái tim chàng trai người Nùng. Ngày nghỉ đúng vào dịp chợ phiên anh lính trẻ Vi Văn Tà hòa vào dòng người, chung vui câu hát tìm bạn. Nhiều bận cậu lính trẻ tìm vào tận bản để hát. Ba năm quân ngũ và cũng bằng ấy năm dự các mùa hội hát Vi Văn Tà đã đưa được cô sơn nữ xứ Lạng đẹp người, đẹp nết về làm dâu vùng Lục Ngạn. Kể lại chuyện cũ anh Tà nói giọng rất vui: “30 năm, giờ chúng tôi đã có bốn mặt con. Dâu rể và các cháu nội ngoại giờ cũng đầy đủ cả, nhưng làn điệu soong hao như vẫn ngấm vào từng đường gân thớ thịt. Cứ nghĩ đến soong hao tôi như thấy mình được trở lại thời trai trẻ”.

Theo tục hát soong hao của người Nùng, nam nữ phải đối đáp theo các bước: làm quen, chào hỏi, xin phép, kết bạn và hẹn hò. Thường thì mọi người vẫn hát những bài ca nói về cảnh đẹp quê hương, làng bản, phong tục sản xuất, ca ngợi bốn mùa. Qua lời hát, các cặp đôi gửi cho nhau những lời nhắn nhủ yêu thương, ngỏ ý giao duyên kết tình. Mỗi mùa soong hao về lại có biết bao cặp nam nữ nên duyên đôi lứa. Hết hội vùng này lại tới hội vùng kia, bạn soong hao lần lượt mời nhau về dự hội ở địa phương mình. Mở màn cho hội soong hao vùng Lục Ngạn là ngày 12 tháng giêng – ngày chợ phiên Thác Lười (Tân Sơn). Từ Cấm sơn, Sơn Hải, Hộ Đáp và tận bên kia đèo Quao (Lạng Sơn) các chàng trai, cô gái cùng rủ nhau tìm về. Họ say sưa câu hát, từ Thác Lười đến Phong Vân về Tân Hoa, Biển Động, xuôi Chũ xong lại vòng về Bắc Lệ, Chi Lăng. Soong hao cứ vui như thế cho đến hết xuân.
Mùa xuân năm 1996, lần đầu tiên hội hát soong hao được huyện Lục Ngạn tổ chức tại khu du lịch Khuôn Thần. Đây là hội hát nhằm khôi phục nét văn hóa truyền thống của đồng bào các dân tộc Lục Ngạn. Đến nay đã qua mười chín mùa hội, đến hẹn lại lên, soong hao giờ đã trở thành máu thịt của người Lục Ngạn. Cứ đến ngày 18/2 âm lịch – đúng phiên chợ Chũ, trai gái dân tộc ở các bản làng lại nườm nượp kéo nhau về vui hội. 29 xã, thị trấn của huyện đều cử ra những người hát giỏi, hát hay lên sân khấu trình diễn, đua tài. Tuy hát trên sân khấu, nhưng hình thức giao duyên của soong hao vẫn được thể hiện theo lối hát truyền thống.

Theo tiếng Nùng, soong hao nghĩa là hai ta – hai ta hát với nhau. Hát soong hao có nhiều hình thức: soong hao chào hỏi, soong hao vào bản, soong hao vào nhà, soong hao mây, gió, trăng, hoa, thuyền, sông, núi… tuy nhiên chỉ soong hao giao duyên là còn đến bây giờ.
Soong hao đang được gìn giữ và bảo tồn với tất cả tinh hoa đặc sắc của người Lục Ngạn. Nghệ nhân Vi Văn Tà đã dịch một số lời hát đối đáp nam nữ từ tiếng Nùng sang tiếng Kinh, những lời hát này anh và bạn hát đã từng hát suốt một thời trai trẻ. Nét văn hóa đặc sắc này đã trở thành văn hóa phi vật thể quý báu.

Cùng với sản phẩm vải thiều, mật ong, mỳ Chũ – những đặc sản nổi tiếng vùng Lục Ngạn, soong hao đã và đang trở thành sản phẩm du lịch đặc sắc thu hút khách du lịch. Về Lục Ngạn – Bắc Giang dịp 18/2 âm lịch, du khách được đắm mình trong lễ hội của miền soong hao – một lễ hội đặc sắc và ấn tượng của vùng Đông Bắc.
Đến Lục Ngạn vào dịp tháng hai tháng ba, du khách được chiêm ngưỡng bạt ngàn hoa vải nở trắng bung, cảm nhận mùi hương hoa vải dịu ngọt thơm nồng. Mật ong vải thiều cũng là sản vật nổi tiếng của vùng đất này. Hết tháng ba, hoa vải tàn dần. Lấp ló trong tán lá những chùm quả non xanh đua nhau đón nắng và gió trời. Để rồi đến tháng sáu, tháng bảy vùng đất này lại rực rỡ sắc màu tươi đỏ của những trái vải thiều ngọt lịm. Từ đây, trái vải thiều – sản vật tiến vua khi xưa – lại tỏa đi khắp muôn mọi miền đất nước.
Đến với Lục Ngạn mùa vải ra hoa, hòa mình vào câu soong hao, sli, lượn du khách thấy yêu thêm quê hương, đất nước mình.